QUÁ KHỨ CỦA TƯƠNG LAI

Gần đây, tôi dành khá nhiều thời gian để suy nghĩ về mọi thứ, về quãng đường đã qua, những gì đã làm được, những gì còn dang dở, những người đã gặp, những người bạn, người quý và người yêu,... xem như tạo cơ hội cho đầu óc được thảnh thơi và nạp thêm năng lượng để tiếp tục hành trình và bắt đầu những hành trình mới; cũng xem như "chạy theo" trào lưu của giới trẻ :)) bây giờ để hạn chế sự già cỗi của tâm hồn :D.
Những việc đã qua, tôi không hối hận nhưng tiếc nuối. (Có thể xem như một sự viện cớ) Vì khá nhiều việc nên thời gian này, cơ chế tự vệ của tôi cao hơn mức trước đây. Tính bướng bỉnh dù tần số xuất hiện ít nhưng lúc xuất hiện thì cường độ vẫn "mạnh mẽ" như xưa dù trong lòng đã khoan dung, đã tha thứ nhưng không hiểu sao cứ thể hiện như rằng tôi chẳng cần quan tâm. Những thành tựu đã đạt được trong công việc luôn là thứ đáng để tôi tự hào nhất về năng lực (còn hạn chế) và đặc biệt là những giá trị nơi bản thân mình. Tôi vẫn là tôi, tôi vẫn như trước đây, vẫn trách nhiệm, trung thực, vẫn yêu thương và bao dung mọi người, vẫn sống đúng với giá trị của chính tôi. Nhưng cũng có trường hợp khiến tôi cảm thấy khó có thể bao dung được, đó là sự lừa dối của người khác. Sự không bản lĩnh của họ khiến tôi cảm thấy họ thật... Và khi đó, sự bao dung với tôi thật khó khăn. Tôi cố gắng suy nghĩ về những khoảng thời gian đã xảy ra, những việc (tôi nghĩ là) tốt cho người khác, cho công việc mà họ đã làm để đón nhận con người họ, con người của hiện tại. Tôi hy vọng rằng, mình sẽ làm được, sẽ cố gắng để làm được điều đó.
Đối với TASL, mối quan hệ giữa tôi với anh chị em vô cùng tốt đẹp. Chúng tôi đã đoàn kết và tôn trọng nhau hơn. Và điều đó đã tạo nên những thành quả đáng để chúng tôi tự hào về TASL. Tôi biết, rồi sẽ có một ngày nào đó, gần hay xa tôi không chắc, chúng tôi cũng sẽ có những sự nghiệp riêng cho niềm say mê cà phê của mình; nhưng tôi mong rằng, chúng tôi, trong sâu thẳm tâm hồn vẫn luôn nhớ về TASL, vẫn giữ tình yêu cho nó như cho đứa con đã trưởng thành và lập gia đình cho riêng nó. Tôi yêu TASL, yêu TASL rất nhiều. Và tôi mong rằng, mọi người sẽ yêu thương và phát triển TASL như đang nuôi một đứa con ruột của mình; không phải bằng sự xa hoa, hô hào bên ngoài mà bằng trái tim.
Đối với gia đình, tôi cảm thấy mình luôn là một đứa con hạnh phúc; hạnh phúc từ nơi Mẹ, từ bữa cơm gia đình; từ anh chị và những đứa cháu dễ thương; và... tôi hạnh phúc vì sự cảm nhận luôn có Người ở bên :)
Đối với bạn bè cũng vậy, dù có những chuyện phiền lòng xảy ra nhưng tôi tin, chỉ cần chúng tôi tôn trọng lẫn nhau và quý mến nhau thật sự thì chuyện gì xảy ra cũng chỉ làm chúng tôi thêm yêu quý nhau hơn.
Còn với anh... tôi và anh vẫn thế, vẫn là hai người lạ thân quen. Tôi thích vậy và tôi biết, anh cũng vì tôi mà chấp nhận điều đó. Tôi tin rằng, chúng tôi sẽ thoải mái với nhau chừng nào còn bên cạnh nhau như thế này. Vì nếu không phải thế này, chúng tôi đã không còn là... hai người lạ thân quen :)

ĐỊNH MỆNH

Có những điều là định mệnh. Khi chúng ta đón nhận sẽ có muôn vàn những khó khăn, cay đắng xen lẫn ngọt ngào; nhưng cố tình lảng tránh cũng chỉ là đau khổ..... Kết quả vẫn vậy

CHỈ MONG LÀ GIÂY PHÚT

Ngày hôm nay... mọi thứ thật xa những gì mình nghĩ. mình cảm thấy thật mệt mỏi, rất mệt mỏi và buồn. Mình không muốn team và chị Hương xảy ra bất cứ vấn đề gì với nhau cả. Mình ước gì, chị Hương vẫn ủng hộ và mến team như trước kia; nhóm vẫn luôn tôn trọng chị Hương như đã từng. Mình không muốn giữa họ xảy ra vấn đề gì cả. Mình cũng không nghĩ rằng sẽ tách khỏi chị Hương, khỏi phòng R&D hay gì cả; mình chỉ muốn mọi người sống vui vẻ và hòa đồng, giúp đỡ lẫn nhau. Nếu có ý định tách khỏi R&D, trước kia mình đã đồng ý với anh Bảo rồi, nhưng chị Hương không hiểu điều đó. Hiện tại, nếu mình chuyển qua team thì mối quan hệ giữa chị Hương với team sẽ như thế nào, mọi người sẽ vì thế mà khó xử, mà thiệt thòi; mình không muốn điều đó. Còn nếu mình ở lại thì chuyện gì sẽ xảy ra, mối quan hệ rồi sẽ đến đâu? Rồi team sẽ như thế nào? Và mình hiểu, chị Hương sẽ không cho mình dính dán gì đến team nữa...

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?