Dù chấp nhận buông tay, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó, em bất giác mình vừa đánh rơi gì đó, như tan vào khoảng không, em không ý thức được tình cảnh hiện tại; em mải mê tìm kiếm thứ mình vừa đánh rơi. Đã 17 ngày rồi... em vẫn rất nhớ ánh mắt anh nhìn em mỗi khi em vô tình quay lại nhìn anh, ánh mắt ấy ấm áp, cười nhưng lại đăm chiêu như đang nghĩ gì đó, một cảm giác không yên lòng. Ngay từ lúc bắt đầu lựa chọn, em đã sai, lẽ ra em không bước vào một mối tình.
Những ngày vừa qua, dù thời gian nghỉ ngơi không nhiều nhưng em cảm thấy cô đơn vì những lúc mệt mỏi hay tĩnh lặng một mình, em vẫn rất nhớ, rất nhớ anh. Sự mạnh mẽ ấy lại bị bẽ gãy mỗi khi em nhìn những cảnh vật cũ. Em không hiểu, dù nghĩ thế nào em cũng vẫn không hiểu, tại sao lại thành ra thế này. Sự kiêu hãnh đã khiến em chủ động buông tay. Đó có phải là điều anh muốn không? Điều này có làm anh vui? Em thà rằng hối hận, thà rằng chán ghét, em cũng vẫn muốn biết sự thật, tại sao anh làm vậy? Em chỉ ghét bản thân mình không giỏi quan sát, không đủ tinh tường với những thứ xung quanh để rồi sự vô tình trong em cứ diễn ra mà em không hề biết rằng em đang quá hời hợt.
Đừng biến em thành một đứa vô tình, được không!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?