CỘT MỐC

Ngày hôm nay thật sự là ngày đáng nhớ; không phải niềm vui vì "lên chức" hay là nhân viên xuất sắc quý, mà là vì hôm nay sẽ là một mốc quan trọng trong sự nghiệp của mình; và đó cũng là niềm tin rất lớn mà mình nhận được từ cô Hòa, từ chị Hương. Mình trân trọng điều đó.
Cảm giác chi phối ngày hôm nay đầu tiên là sự bất ngờ, tiếp đến là sự nặng nề và khó xử. Mình chẳng biết làm gì với tình cảnh hiện tại, khi cả hai bên đều là tình nghĩa và ở giữa còn có sự nghiệp riêng và học hành. Nếu điều này xảy đến hơn 2 tháng trước thì có lẽ đó là niềm vui trọn vẹn. Nhưng... không sao! Mình tin chuyện gì xảy đến cũng đúng thời điểm nó cần đến, nên... cứ tiếp tục mà vui sống. Dù có đưa ra quyết định gì chăng nữa thì cũng là đúng đắn với mình hiện tại.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?