Tự nhiên lại bị mất phương hướng, cảm thấy chênh vênh, có lẽ vì dạo này công việc nhiều quá và cảm thấy không hài lòng với bản thân khi một lúc phải xử lý nhiều việc, nhưng làm rồi lại quên, không có thời gian đầu tư và chú tâm vào hoàn thành tốt một việc.
Đừng cầu toàn! Nhưng ranh giới giữa cầu toàn và chiếu lệ, tự mãn, tự hài lòng chính mình cũng rất mong manh. Có khi, chúng ta lệch hướng lúc nào lại không biết.
Tôi nghĩ, suy nghĩ của mình chỉ là một mặt của vấn đề mà thôi, và nó sẽ đúng với những hoàn cảnh phù hợp với nó. Và, mỗi người một suy nghĩ, quan niệm, quan điểm khác nhau. Người cho rằng mình đang đúng, người lại cho rằng chỉ tôi đúng...
Tại sao chúng ta lại lớn lên? Là để chúng ta trưởng thành về cả nhận thức, suy nghĩ, hành vi. Và sẽ thật không nên nếu cứ một thân thể trưởng thành lại bao bọc một tâm hồn không chịu lớn.
Có những thứ, chỉ khi mất đi, con người mới chợt nhận ra là quan trọng vì khi có, họ mặc định rằng nó sẽ mãi như thế, không thay đổi.
Đừng cầu toàn! Nhưng ranh giới giữa cầu toàn và chiếu lệ, tự mãn, tự hài lòng chính mình cũng rất mong manh. Có khi, chúng ta lệch hướng lúc nào lại không biết.
Tôi nghĩ, suy nghĩ của mình chỉ là một mặt của vấn đề mà thôi, và nó sẽ đúng với những hoàn cảnh phù hợp với nó. Và, mỗi người một suy nghĩ, quan niệm, quan điểm khác nhau. Người cho rằng mình đang đúng, người lại cho rằng chỉ tôi đúng...
Tại sao chúng ta lại lớn lên? Là để chúng ta trưởng thành về cả nhận thức, suy nghĩ, hành vi. Và sẽ thật không nên nếu cứ một thân thể trưởng thành lại bao bọc một tâm hồn không chịu lớn.
Có những thứ, chỉ khi mất đi, con người mới chợt nhận ra là quan trọng vì khi có, họ mặc định rằng nó sẽ mãi như thế, không thay đổi.