Tự nhiên lại bị mất phương hướng, cảm thấy chênh vênh, có lẽ vì dạo này công việc nhiều quá và cảm thấy không hài lòng với bản thân khi một lúc phải xử lý nhiều việc, nhưng làm rồi lại quên, không có thời gian đầu tư và chú tâm vào hoàn thành tốt một việc.
Đừng cầu toàn! Nhưng ranh giới giữa cầu toàn và chiếu lệ, tự mãn, tự hài lòng chính mình cũng rất mong manh. Có khi, chúng ta lệch hướng lúc nào lại không biết.
Tôi nghĩ, suy nghĩ của mình chỉ là một mặt của vấn đề mà thôi, và nó sẽ đúng với những hoàn cảnh phù hợp với nó. Và, mỗi người một suy nghĩ, quan niệm, quan điểm khác nhau. Người cho rằng mình đang đúng, người lại cho rằng chỉ tôi đúng...
Tại sao chúng ta lại lớn lên? Là để chúng ta trưởng thành về cả nhận thức, suy nghĩ, hành vi. Và sẽ thật không nên nếu cứ một thân thể trưởng thành lại bao bọc một tâm hồn không chịu lớn.
Có những thứ, chỉ khi mất đi, con người mới chợt nhận ra là quan trọng vì khi có, họ mặc định rằng nó sẽ mãi như thế, không thay đổi. 

TẢN MẠN CUỐI TUẦN

Nếu xem việc đến với nhau được là duyên phận thì chúng ta hãy luôn trân trọng và giữ gìn.
Ai rồi cũng khác. Cũng chẳng có gì là bản chất cả. Bản chất rồi lại biến chất theo năm tháng, rồi khi chợt nhận ra để TRỞ VỀ với bản chất của chúng ta, cũng là khi bản thân chợt thấy rằng quá muộn màng để rồi thốt lên hai từ giá như. Giá như mọi thứ chỉ là một giấc mơ, giá như mọi thứ đừng như thế, giá như bản thân mạnh mẽ hơn, giá như.... hàng ngàn thứ giá như. Và cái giá như ngậm ngùi nhất cũng không đủ để níu kéo quá khứ hay giải quyết hiện tại. Chỉ có một con đường đi tiếp. Đi tiếp với sự biến chất đang diễn ra hay đi tiếp với lựa chọn trở về bản chất của mình với một diện mạo hoàn toàn khác. Trên hành trình ấy, sự cô đơn có chăng là hiển nhiên, vì tất cả mọi thứ từ khi bắt đầu đã là là lựa chọn của chính chúng ta và việc cô đơn là điều không ai muốn, nhưng lúc đó, sự ngu muội đã che mờ tầm nhìn, đã làm chúng ta nghĩ khác về mọi thứ, rằng họ thật ấu trĩ, rằng sao họ không ủng hộ mình, rằng sao họ bỏ rơi mình trong lúc mình khó khăn nhất, rằng sao họ không hiểu rằng tất cả điều ta làm "là vì họ", rằng... nhiều thứ nữa. Nhiều đến mức chúng ta cho rằng, sự lựa chọn của họ là sai lầm và bản thân thì ngộ nhận con đường mình đang đi là hoàn toàn đúng.
Có những khi tôi ước một điều viễn vông rằng không hề có sự lựa chọn thứ 2, 3, 4 trong một vấn đề, một sự việc để bản thân bớt nhức nhối, bớt đắn đo bởi quá nhiều vấn đề. Nhưng đời đâu thế. Một đáp án đã có rất nhiều lời giải, huống chi rằng ở đây có quá nhiều đáp án, chính vì vậy, con người hơn thua nhau ở việc lựa chọn lời giải như thế nào. Trên đường đi, chúng ta sẽ phải gặp rất nhiều điều làm chúng ta chi trí. Vấn đề quan trọng rằng chúng ta lựa chọn hành trang gì để mang theo. NGười thì dừng lại giúp đỡ người khác, người hái hoa bắt bướm, người cứ thế mà đi,... Nhiều thế đấy, nhưng người đầu tiên đến đích, trong khái niệm mỗi người, họ là người-chiến-thắng. Và ta tự hỏi, mình được gì? Đó chính là ở hành trang mang theo. Bạn lựa chọn điều gì thì nó đã quyết định sự "thắng", "thua" với chính bản thân bạn. Và cuộc sống muôn hình vạn trạng, chiến thắng bản thân là chiến thắng tất cả. Đó đã là sự lựa chọn tuyệt vời.

Có vẻ như mọi thứ chẳng hề liên quan nhưng khi chúng ta cho nó một ngữ cảnh, mọi thứ điều mang lại một ý nghĩa lớn lao, khó lường được.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?