Trái Đất nhỏ vì đã cho tôi gặp lại một người giống bạn... có lẽ, không phải bạn.
Trong
chuyến đi ấy, tôi bỗng giật mình khi gặp khuôn mặt đó. Trong đầu tôi vỡ ra vô
số ý nghĩ, trong đó là câu trả lời cho việc tại sao bạn im lặng suốt một thời
gian dài. Nhưng không, khi người ấy cười, không phải là nụ cười tỏa nắng đó,
không phải nụ cười quen thuộc đó.
Tôi
và người ấy gặp nhau. Người ấy gọi tôi là chị và tự xưng nhỏ hơn tôi 7 tuổi dù
tôi thừa biết người ấy chỉ nhỏ hơn tôi khoảng 1-2 tuổi mà thôi (thông qua cái
cách mà người ta mô tả và nói về người ấy). Nhưng... dù là gì đi nữa, khi người
ấy không cười, tôi vẫn luôn nghĩ đó là bạn, giống đến kỳ lạ, từ mái tóc, từ vóc
dáng, cơ mặt cho đến những lời nói, sự chín chắn trong suy nghĩ... Nhưng, không
phải là bạn.
Tạo
hóa diệu kỳ nhưng cũng thật trớ trêu. Có lẽ tôi nên cám ơn lần gặp mặt ấy, đó
có thể là sự bù đắp cho tôi (một cách nhìn). Đã đến lúc tôi muốn quên thật rồi.
Một
bài hát tôi hát tặng mọi người đêm hôm đó và thầm tặng người ấy như một lời tôi
muốn nói với bạn...