Những ngày qua mình đã thông suốt rồi, đã nghĩ thông suốt... Và mình đã quyết định buông bỏ, buông bỏ và để mọi thứ diễn ra theo tự nhiên như nó phải diễn ra. Bằng chứng là tối nay mình đặt bút và viết về nó nhưng tâm huyết, hứng thú cũng như những dự định đã vơi dần đi, và mình đã đặt câu hỏi vì sao, vì sao mình phải làm việc này, làm việc này để làm gì???
Mình ghét, mình không muốn một cuộc sống đấu đá, tranh giành lẫn nhau. Mình không muốn, không muốn nó một chút nào cả. Nó khiến cuộc sống của mình trở nên mệt mỏi, đầy căng thẳng nhưng vô vị mà không mang lại chút ý nghĩa nào cả, bởi vì trong tất cả mọi chuyện, đâu phải chỉ mỗi cách đấu đá, tranh giành mới giải quyết được.
Mình quyết định sẽ trở lại con người của mình, kiên định, vững tâm và nhiệt thành, mình sẽ dung hòa mọi thứ để đúng và sai là chính nó, không thể nhập nhằng giữa đúng và sai được! Không thể!
Ngày mai mình lại phải đối mặt với họ. Cầu mong mình đủ sức mạnh để định tâm và đón nhận họ.
...
Người ta hay nói về con tim, lý trí, lý trí, con tim... Có lẽ hai từ này thôi đã khiến cho tất cả chúng ta phải đắn đo, đau khổ, nhưng nó cũng mang đến những niềm vui.
Thế giới này thật nhỏ. Nhỏ đến mức không thể nào tưởng tượng được cái cách mà nó liên kết những con người lại với nhau trong một sự hỗn độn và khó lòng đoán trước. Tôi lại gặp lại người đó, bạn đã chủ động bắt chuyện, lòng tôi khi đó chỉ tê cứng lại với câu nói vui và hững hờ: "Chúng ta có quen biết nhau à!" Tôi không biết cảm xúc của mình là gì khi thấy một cô gái đi cùng bạn. Cô gái ấy có khuôn mặt, đôi mắt vô cùng giống bạn, và tôi đã không dám biết mối quan hệ đó là gì. Tệ thật!
Lần sau xuất hiện, bạn lại bắt chuyện với tôi và có những hành động tinh nghịch... Cô gái ấy đã xuất hiện với chiếc áo khoác của bạn trên người...
Lại một kỷ niệm đẹp nhưng buồn, với tôi.
Mình ghét, mình không muốn một cuộc sống đấu đá, tranh giành lẫn nhau. Mình không muốn, không muốn nó một chút nào cả. Nó khiến cuộc sống của mình trở nên mệt mỏi, đầy căng thẳng nhưng vô vị mà không mang lại chút ý nghĩa nào cả, bởi vì trong tất cả mọi chuyện, đâu phải chỉ mỗi cách đấu đá, tranh giành mới giải quyết được.
Mình quyết định sẽ trở lại con người của mình, kiên định, vững tâm và nhiệt thành, mình sẽ dung hòa mọi thứ để đúng và sai là chính nó, không thể nhập nhằng giữa đúng và sai được! Không thể!
Ngày mai mình lại phải đối mặt với họ. Cầu mong mình đủ sức mạnh để định tâm và đón nhận họ.
...
Người ta hay nói về con tim, lý trí, lý trí, con tim... Có lẽ hai từ này thôi đã khiến cho tất cả chúng ta phải đắn đo, đau khổ, nhưng nó cũng mang đến những niềm vui.
Thế giới này thật nhỏ. Nhỏ đến mức không thể nào tưởng tượng được cái cách mà nó liên kết những con người lại với nhau trong một sự hỗn độn và khó lòng đoán trước. Tôi lại gặp lại người đó, bạn đã chủ động bắt chuyện, lòng tôi khi đó chỉ tê cứng lại với câu nói vui và hững hờ: "Chúng ta có quen biết nhau à!" Tôi không biết cảm xúc của mình là gì khi thấy một cô gái đi cùng bạn. Cô gái ấy có khuôn mặt, đôi mắt vô cùng giống bạn, và tôi đã không dám biết mối quan hệ đó là gì. Tệ thật!
Lần sau xuất hiện, bạn lại bắt chuyện với tôi và có những hành động tinh nghịch... Cô gái ấy đã xuất hiện với chiếc áo khoác của bạn trên người...
Lại một kỷ niệm đẹp nhưng buồn, với tôi.