phẩm chất của tình yêu

Khi bạn yêu một ai đó thì bạn chỉ muốn được ở bên người đó mãi thôi, và nếu ngược lại thì, không hẳn là không yêu, bởi nó không phải một phép thử.
Tình yêu cần sự can đảm, lòng can đảm tạo đủ để tạo nên một sức mạnh phi thường, đủ để chúng ta vượt qua mọi trở ngại và về đến đích rồi bắt đầu một hành trình mới. Tình yêu cũng cần sự quan tâm, vì nếu vô tâm, chúng ta sẽ chẳng biết được mình yêu ai và ai yêu mình. Nói thì đơn giản vậy thôi nhưng sự vô tâm này đã hờ hững bóp nghẹt biết bao nhiêu mối tình vừa chớm nở, Và rồi một bên thì im lặng ra đi, một bên thì vẫn vô tâm không hay biết gì cho đến khi họ chợt nhận thấy một sự "mất mát" sau đó.
Nếu yêu mà thiếu sự can đảm và quan tâm thì một mối quan hệ sẽ trở thành những cá nhân riêng lẻ, không liên hệ gì đến nhau nữa, mở rộng ra cho mọi mối quan hệ cũng là như thế. Vậy nên, không cần bạn nói gì cả, tôi cũng biết rằng bạn đang muốn kết thúc mối quan hệ với tôi!^^ Đại loại như thế!

Và tôi cho rằng, chúng ta sẽ biết mình đang yêu khi ta đủ đích thực với chính mình.

190420

Thay vì dùng một ly cà phê cho mỗi tối thì mình đã thay đổi thành thứ thức uống màu tím :) Nó là trà hoa đậu biếc.Có lúc mình nghĩ rằng bản thân bị nghiện cà phê rồi nhưng mình phát hiện là chỉ cần một thức uống thay thế khác cũng được vì thói quen của mình không phải là cà phê mỗi khi làm một thứ gì đó mà chỉ cần là một thức uống gì đó, thậm chí là một tách nước gừng ấm là được.
Thời gian này vì luôn ho nên mình đã "lắng nghe cơ thể" của mình hơn và mình đã không còn dùng đến đá lạnh nữa, đúng là tình trạng đã tốt hơn nhiều.
Thật ra, thay đổi thói quen cũng chẳng dễ dàng gì cả nhưng mình luôn nghĩ, chỉ cần bản thân mình thật sự muốn thì mọi thứ dù có khó khăn đến đâu, mình cũng đều sẽ vượt qua, thậm chí cả khi một mình. Có thể sự dựa giẫm vào một ai đó, một niềm tin nào đó hoặc một vật chất hữu hình nào đó cũng tốt; để mình biết rằng, bản thân cũng cần được nghỉ ngơi, được yêu chiều, được lười biếng một chút, cũng như con người khi sinh ra, dù thật vi diệu đến mức có ký ức hay trí tuệ của kiếp trước chăng nữa, chúng ta cũng đều nhờ vào sự hiểu biết, lắng nghe và thấu cảm của ba mẹ, người thân để nhu cầu của chúng ta được đáp ứng.
Nói đến nhu cầu, tối qua mình vừa đăng ký thành công tài khoản Netflix, đó là điều mình đã cân nhắc vì mình không hay xem phim bằng điện thoại hay laptop, bằng TV thì thỉnh thoảng nếu có thời gian; một mặt, hàng tháng mình cũng trả phí cho một số khoản phí khác... nhưng mình lại bị hấp dẫn bởi những phim mới, hay và ý nghĩa mà mình đã xem trên Netflix; một phần, luyện nghe thêm tiếng Anh cũng tốt. Vậy là mình đã quyết định đăng ký, gói Premium (cho 6 thiết bị :D). Đến giờ thì mình chỉ mới lướt, tìm hiểu cách nó hoạt động và "để ý" được một vài phim sẽ xem. Vậy là thỏa mãn, vì mình đã hoàn tất điều mình thích.
Với phim, thể loại mình thích là Dramas (của Mỹ). Một người bạn nói với mình là với thể loại ấy, chị ấy thấy có vẻ cũng không thật lắm. Với mình, thì US đã làm thể loại này thật nhất có thể so với các quốc gia khác. Tìm kiếm một điều gì đó "thật" chẳng khác nào nhóm lửa ngoài trời mưa, ngay cả trong cuộc sống cũng chẳng có gì thật hay giả mà tùy vào thế giới quan của mỗi người. Phim ảnh cũng như một con người vậy, một bộ phim (nếu có) phản ánh trần trụi sự vật/sự việc cũng chẳng khác gì một con người không mảnh vải che thân, trần trụi  xuất hiện trước ống kính.
Tiệm cận thôi là đủ rồi.


ngủ không được

Những ngày này thật nhớ đến "cố nhân", cũng đúng, gì cũng có thời hạn, chỉ là thời hạn của bạn có kịp để thấy nó hết hạn hay không.
Kết thúc là chấm dứt sự nhạt nhẽo, là trách nhiệm với nhau, là cơ hội cho một điều gì đó mới mẻ bắt đầu. Nhưng cũng phải thừa nhận rằng, khoảng thời gian sau đó vài ngày sẽ khá chật vật với cảnh vật, với không gian, với những đồ vật thường ngày. Thậm chí nếu được chỉ muốn quẳng hết đâu đó cho xong, nhưng nghĩ lại thấy "việc gì cho tốn kém" nên thôi, có thứ muốn quăng cũng có quăng đi được đâu.

Yêu thương nhau thì đâu phải lời nói là đủ xóa nhòa đi khoảng cách về địa lý.

CÓ LẼ LÀ MỘT NGÀY ĐẸP TRỜI

Cuối cùng mình cũng đã dành thời gian để sắp xếp lại cuộc đời.
Quyết định nghỉ một thời gian dài với mình không quá khó khăn vì mình biết mình những gì mình đang lựa chọn và mình đang làm gì.
Thời gian vừa qua thật nhiều cảm xúc, đặc biệt là chuyến công tác vừa rồi, mình đã làm được nhiều thứ, đặc biệt là trò giải trí bất đắc dĩ - câu cá ấy nhỉ. Thật tiếc vì không câu được con cá nào cả nhưng cảm giác vẫn thật tuyệt, gió mát, sông nước bao la, trời trong xanh, cây cối mát rượi, cả thiên nhiên hài hòa; rồi trước đó còn chuẩn bị cả xoài, muối để ăn vặt ngồi chờ... cá cắn câu nữa. Thật bất ngờ vì anh tài xế đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, có cả muối, dao cắt xoài, mồi câu, cần câu... không thiếu gì cả. Đến cuối cùng, mình mới nghe và biết được, thế nào là cá sặc :D là bởi vì câu không có cá nên đổ lỗi là do cá sẵn nên không cắn câu, đúng thật là nội tâm người lớn nhiều lúc còn hơn cả những nhóc con đang tuổi ăn, tuổi lớn. Một chuyến đi đáng nhớ!
Hôm nay mình vừa xem xong bộ phim mà vừa rồi mình rất muốn ra rạp xem nhưng rồi không làm được, đó là Đường về nhà của cún con. Bộ phim dài hơn một tiếng rưỡi đồng hồ nhưng lại có cảm giác là cả một hành trình dài của chú chó Bella để về được nhà. Với mình, bộ phim không chỉ nói về hành trình dài ấy mà còn khắc họa những phận đời trên hành trình chú chó gặp phải. Từ những con người dành tình yêu đích thực cho động vật như hai anh chàng trong trận sạt lở tuyết đến con người có loại tình yêu một cách ràng buộc như ông lão ăn xin cho đến khi chết vẫn nói "I love you" với chú chó và rồi dùng dây xích nó bên người mình đến nỗi chú chó gần như chết vì khát cho đến khi gặp hai chú bé qua đường cứu giúp... Nạn săn bắt thú rừng, động vật quý hiếm làm tổn hại đến tự nhiên mà con người chỉ xem nó như trò tiêu khiển và kiếm chát một cách rẻ tiền... Nhiều thứ khác nữa nhưng chung quy lại, đó là niềm hạnh phúc, niềm vui vỡ òa của người xem như mình khi chú chó về đến VA và nhìn những con người thân thuộc và ô cửa kính, chắc lúc đó, "cô bé" ấy đã xác định chính xác rằng, mình đã về nhà, mặc dù những người xem như tôi đã xác định "cô bé" chắc chắn đã đến nhà khi đến VA và chạy ngang qua Olivia. Đó là tình huống không hề "cẩu huyết" người xem tí nào như trong những bộ phim ngôn tình lê thê hoặc trong những phim chiếu rạp oái oăm khác, Lucas, mẹ của anh và Olivia vẫn ở đấy (dù đã chuyển nhà) và (có lẽ là để) chờ chú chó nhỏ đến tận 2,5 năm. Đấy là một bộ phim tuyệt vời.
Và giờ thì... ngủ thôi!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?