TIỆC CHIA TAY

Mình muốn viết tỉ mỉ những cung bậc cảm xúc của ngày hôm nay vào bài viết này nhưng giờ đây, mình cảm thấy rằng... quá sức, nên chỉ có thể để đây và đừng quên rằng, ngày hôm nay mình cười nhiều nhưng cũng buồn, cũng vui, tiếc nuối, lưỡng lự, khó khăn, khó xử.

Ngày chủ nhật đẹp trời

Giờ đây ngồi nghe Mùa hè năm ấy của Nguyên Hà trong #seriesYen cảm thấy thật "yên".
Có khi thấy mình cũng đua đòi theo thiên hạ, đòi bình yên, đòi yên khi tuổi trẻ đầy sức khỏe và hoài bão, có phải mình đòi hưởng thụ quá sớm? Nhưng càng lớn càng nhận ra, cái khát khao ấy mãnh liệt chừng nào thì càng tự vấn, càng đòi hỏi bản thân lao động chừng đó. Tôi chẳng hiểu vì sao và cũng không có ý định hiểu nó, tôi chỉ biết hãy hành động theo bước chân của mình, nó muốn bước, hãy để nó bước đi, nó đi hướng nào, mình sẽ không theo hướng ngược lại. Có lẽ, đấy là là "yên" tự tâm mình.
Càng trưởng thành, tôi càng suy nghĩ về tương lai, về con người tôi muốn là, về gia đình, về những người yêu thương... Tôi nhận thấy, hành trình này còn rất dài, dài hơn những gì tôi tưởng. Vì có nhiều khi, tự tôi còn ngạc nhiên với chính mình

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?