mảy may đêm dài

Một đêm bỗng nhớ nhung, nôn nao bởi những điều xưa cũ.
Quá khứ có thể nhạt nhòa theo năm tháng nhưng có những khi vô tình hiện ra, rõ như ánh trăng rằm trong màn đêm vốn tĩnh mịch tưởng chừng như khó có thể nhìn rõ từng đầu ngón tay; rõ đến mức có thể chạm được, sờ được, rõ đến mức có thể cảm nhận thấy mùi hương quen thuộc vờn bên cánh mũi; rõ đến từng lời nói, nụ cười... Có thể, quá khứ đó là nỗi buồn nhưng cũng từng là niềm vui, để khi cảm thấy mệt mỏi hay bất an có thể nghĩ đến một chút... một chút thôi, rồi mỉm cười bước tiếp.

Tôi đi tìm tôi giữa thế giới rộng lớn. Tôi để mình được cuốn đi bởi những điều mới mẻ, tuyệt vời mà tôi chưa biết, chưa hiểu về nó và tôi cảm nhận thấy niềm vui và hạnh phúc. Với tôi, cuộc sống này còn quá nhiều thứ để làm, để khám phá, điều đó dễ dàng hơn thay vì đặt mình sẵn sàng cho một điều gì đó cố định trong cuộc đời này mặc dù tôi vô cùng ngưỡng mộ những con người có thể vẹn toàn được mọi thứ hay ít nhất có thể đánh đổi tự do để cống hiến cho một điều gì đó vĩ đại.

...
Nhưng tôi tin rồi cũng đến lúc tôi nghĩ mình đủ can đảm và sẵn sàng cho... những thứ tôi chưa từng nghĩ là sẽ làm bây giờ.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?