trấn an



Đời có bao nhiêu mà hờ hững! Và cái thứ "xoàng xĩnh" tên gọi virus corona từ China đã làm cả thế giới đảo điên thời gian hơn 2 tháng qua khiến cho con người ta ý thức rõ cái sự "bao nhiêu" ấy.

Tôi không ý định nói nhiều hơn về thứ "xoàng xĩnh" ấy, tôi cũng tự nhận mình không đủ khả năng để nói về những tác động của nó như thế nào đến từng ngóc ngách của xã hội, nhưng trong cái khó cũng ló cái hay, nhờ nó mà thiên nhiên có thời gian để khôi phục, chắc chắn là không như những gì vốn có nhưng có thể là đủ để thiên nhiên "chịu đựng" thêm loài người thời gian dài hơn nữa.
Còn đối với tôi, cái thứ "xoàng xĩnh" ấy cũng không khiến cuộc sống của tôi đảo lộn là bao. Phải chăng, đấy là sự đáng giá của "một mình", "không ràng buộc", không giàu, không nghèo về vật chất...? Nếu thế thì, có phải tôi "hời" quá rồi không? Nghĩ về những quyết định đưa ra cho cuộc đời mình, tôi hiếm khi, nếu đủ chắc chắn để nói rằng không bao giờ khiến tôi hối hận, có chăng là vì tôi không đủ tham vọng mà dễ hài lòng với nhiều thứ. Với TASL, hình thức mà chúng tôi lựa chọn từ ban đầu là đa dạng loại hình hoạt động và phục vụ nên giờ chúng tôi cũng không đến nỗi lao đao giữa thời cuộc; trong nghề nghiệp (tạm gọi là ổn định), tôi nghĩ là mình đã quyết định sáng suốt khi từ chối vị trí tại một Cty GD vào đầu năm và những lời mời phỏng vấn tiếp theo vào khoảng thời gian đầu dịch CoVid-19 để lựa chọn lời mời cho những công việc tự do về thời gian, địa điểm, và hơn hết trong đó có công việc thuộc một lĩnh vực mới, một lĩnh vực mà tôi chưa biết gì về nó để tôi có thể học hỏi và trải nghiệm nhiều điều hơn. Và đến hiện giờ, dù có khi vất vả nhưng tôi vẫn hứng thú và tâm huyết với nó rất nhiều. Bởi cuộc sống đơn giản là vậy, mỗi một lựa chọn là một trải nghiệm, và trải nghiệm đó là ngọt ngào hay cay đắng là do những giá trị cốt lõi bạn chọn chi phối. Nhưng hơn hết, hãy biết bạn đã chọn gì!
Ngày hôm qua cũng có điều làm tôi cảm thấy không vui thật sự, đó là những điều tôi nghĩ về khi đại dịch xảy ra. Nhưng bức ảnh và dòng tâm sự ngày hôm qua của một người khiến tôi cảm thấy đau, tôi cảm thấy khó chịu về chính mình khi những dự định còn quá nhiều dang dở mà trong quá khứ cách đây 7-8 năm, tôi đã giúp được nhiều người hơn rất nhiều. Đây cũng là lúc tôi đang nhìn lại chính bản thân mình, là nhăn nhó, là khó chịu hay gì cũng được, tôi mong mình sẽ định hình được bản thân và tiếp tục với những điều tôi mong muốn thật sự thay vì sự trá hình bởi những thứ tôi nghĩ là mình đang làm rất tốt.

Ngày mai trời lại sáng! Đường xá Sài Gòn vẫn lại vắng hoe mùa dịch nhưng tâm thức mỗi người sẽ không bao giờ ngủ yên cùng những bóng người mưu sinh khó nhọc quanh Sài Gòn mùa dịch. Rồi vòng quay cuộc sống mới lại sẽ được bắt đầu!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?