Có những thứ không biết nên bắt đầu thế nào, cũng như việc giờ muốn viết gì đó về những ngày qua lại không biết bắt đầu từ đâu. Ừ, vậy nên tốt nhất, cái gì không biết thì mình nên thừa nhận rằng không biết, đó xem như một cách bắt đầu.
Mỗi ngày tôi viết là những ngày tôi cảm thấy bản thân mình thoải mái và muốn làm điều gì đó cho riêng mình, nhưng có những bài viết cách nhau 2-3, không phải vì trong 2-3 ngày ấy tôi không thấy thoải mái mà là tôi cảm thấy mình có hơi kể lể nếu như cứ viết như thế; những gì không ổn sẽ còn lại ở ngoài 2 trường hợp đó.
Và hôm nay khi viết ra những điều này, tôi nghĩ mình đã ổn rồi, ít nhất từ bởi những niềm vui nhỏ những ngày qua. Tôi cảm thấy may mắn khi bộ não của mình luôn có thể quên đi những gì khiến tôi không vui để rồi sống thoải mái, đơn giản và nhẹ nhàng làm những điều ý nghĩa.
Ngày mai rồi sẽ khác.
Giờ này đang ngồi làm việc nhưng thật khó chịu khi đầu lại cứ tơ tưởng đến chiếc giường phía sau.
Thật khó để không thừa nhận rằng mình yêu cảm giác mỗi khi được đặt lưng xuống giường... thật tuyệt vời như mình đang được nghịch nước vậy. Mình yêu biển, thích nước bao nhiêu thì cảm giác lúc được nằm xuống giường cũng tuyệt vời bấy nhiêu. Đặc biệt là khi những giai điệu dịu êm mỗi khi chuẩn bị vào giấc ngủ được bật lên, như tối nay sẽ là album Couples Romantic Night at Moonlight, album có giai điệu rất đỗi yên bình, có tiếng sóng biển và gió dào dạt khiến người nghe đắm chìm vào đó và bước vào giấc ngủ ngon.
Nói một chút về việc đang làm, càng ngày mình càng cảm thấy thú vị và tò mò nhiều hơn, có nhiều ý tưởng hơn cho nó khi mỗi ngày, mình tiếp xúc với nhiều thông tin và phải đọc những thứ có vẻ khó nhằn với mình một tí, thậm chí 2 hôm nay mình (gọi là phải) đọc một cuốn sách mà nó khiến mình rất buồn ngủ và tất nhiên, mình đã ngủ quên 2 lần :) Tuy vậy, mình vẫn muốn đọc nó, vì mình thấy bộ não này đang bị thách thức rồi đây!
Nhân vật ngày hôm nay của tôi chính là "sự thay đổi". Và nếu để nói với nó một điều gì đó, tôi sẽ gửi đến lời cảm ơn, cảm ơn vì khiến tôi trưởng thành hơn, chín chắn hơn, học được và làm được nhiều điều mới hơn mỗi ngày.
Tôi không phải tuýp người đam mê hay thách thức sự thay đổi, thậm chí mỗi lần đối diện với nó, tôi còn có chút cảm giác lúng túng và sợ hãi. Tôi lúng túng vì không biết phải làm sao, không biết phải bắt đầu từ đâu, và sợ hãi vì nó như một bóng đêm vô hình khiến tôi khó có thể tìm được lối ra. Dù vậy nhưng một khi nó đến hoặc cần phải xảy đến, tôi không ngại mà đón nhận nó, bởi tôi hiểu đấy là quy luật sống, là điều cần xảy ra. Khi đó, dù sợ hãi hay lúng túng thì tôi hãy cứ thế đi, nhưng sau đó là tiếp nhận nó, tìm cách thích ứng một cách tốt nhất có thể. Nếu bóng đêm là điều hiển nhiên thì tập thích ứng và bước đi không sợ hãi trong nó là lựa chọn tốt nhất. Như sáng nay tôi nhận được thông tin thay đổi chương trình theo yêu cầu của khách hàng trước giờ G, nếu nói không khó chịu thì chắc tôi là Thánh mất, nhưng rồi thôi, khách hàng vẫn là Thượng Đế và tôi nhận thấy đó là sự thay đổi khôn ngoan với họ, và trong khả năng của mình, chúng tôi vẫn có thể đáp ứng kịp với điều này. Vậy nên, chương trình vẫn chạy và thành công.
Kinh nghiệm qua nhiều lần tiếp nhận sự thay đổi, tôi biết cảm xúc ban đầu của mình như khó chịu, lúng túng, sợ hãi,... luôn xảy đến và tôi không tìm cách khắc chế nó, tôi cứ để thế vì tôi biết về những gì tôi sẽ làm sau đó và thành quả có thể mang đến. Trong một số việc, kiềm chế bản thân không phải là một sự lựa chọn khôn ngoan để thể hiện mình yêu thương và tôn trọng chính bản thân mình. Tất nhiên, có những thay đổi như ý muốn làm tôi rất vui, thở phào nhẹ nhõm hay la hét như vừa trúng độc đắc - lần duy nhất trong đời cho đến nay :D. Như sự thay đổi của Cún con ngày hôm nay khiến tôi rất tự hào về anh chàng. Tôi thừa nhận nhiều khi mình quá nghiêm khắc là không đúng nhưng khi thấy anh chàng nói với Nị: "Cám ơn Nị, nhưng Cún không ăn đâu, Cún no rồi!" tôi bất ngờ và vui rạng rỡ. Hai ngày gần đây Nị tự giác học bài và mỗi khi học bài xong lại lấy giấy ra vẽ, sau đó còn trình bày, phân tích tranh cho tôi nghe như cái cách tôi vẫn hay hướng dẫn mọi ngày, điều đó khiến cả nhà đều rất vui, cô bé được khen lại còn cười híp mắt. Bà Ngoại - Tình yêu to bự của tôi thì cả tuần nay đã đi ngủ sớm hơn rồi, sau khi tôi với chị K hát mãi điệp khúc tắt điện thoại và ngủ sớm mấy ngày liền. Đó! Chúng ta đều cố gắng thay đổi từng ngày theo hướng tích cực hơn như đó là lẽ đương nhiên vậy, chứ ai lại tự hào về việc mình thay đổi tiêu cực hơn bao giờ :)
Đến hôm nay tôi cũng đi được 75% một khóa học về Viral Marketing - đây là một trong những thay đổi quan trọng của tôi vì tôi đang tự "đầu tư" cho mình một lĩnh vực mới theo cách chỉnh chu và bài bản hơn trước kia nhằm phục vụ sâu cho công việc hiện tại và sắp tới.
Tôi luôn cố thủ một niềm tin rằng, chỉ cần muốn thì luôn có cách cho mọi vấn đề.
Hôm nay tới đây thôi! Hy vọng một ngày gần sắp tới, tôi sẽ làm được điều tôi tự nhủ cũng lâu rồi nhưng chưa làm được, là viết về 2 cuốn Từ Thăm Thẳm Lãng Quên và Ở Quán Cà Phê của Tuổi Trẻ Lạc Lối của Patrick Modiano mà tôi đã nghiền ngẫm nhiều lần. Đến giờ tôi chưa viết một phần vì tôi lại để nó qua lâu rồi, một phần vì còn những thứ dang dở tôi chưa hiểu được như chính cái kết của tiểu thuyết này vậy (với tôi là thế).
Bây giờ sẽ đi ngủ sớm để thực hiện cái hẹn vào sáng mai là nấu ăn sáng cho ba bà cháu :)
* Le Conde (Những con sóng) là một trong những địa danh trong Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối
Le Conde (Những con sóng)
Định luật Murphy như soi rọi cả nhân loại, dù không cần nhưng luôn tự tìm đến. C'est lavie! Mọi việc xảy đến hôm nay cũng chỉ là vết xước trên cửa kính ngày mưa.