Hôm nay là một ngày đáng nhớ, và cả tuần này nữa. Không phải bởi vì hôm nay là sinh nhật mình mà bởi vì những niềm vui nho nhỏ mà những người bạn, người em, người anh, người chị mình thân thiết và yêu quý mang lại; vì sự ấm áp mà gia đình nhỏ mình đang thuộc về mang đến; vì sự quan tâm và chu đáo của người ở xa. Những phần quà được chuẩn bị tỉ mỉ từ việc tự tay làm quà tặng, tự tay lựa quà theo sở thích của mình, tự tay gói quà; từ tin nhắn lúc nửa đêm khi đồng hồ chỉ đúng 00:00 đến việc đội mưa đi mua bánh sinh nhật và làm tiệc nho nhỏ cho mình của 2 bố con anh C...
Đối với mình, đấy đã là niềm vui, sự đủ đầy.
(Và cũng phải thừa nhận ngày hôm nay mình đã trông chờ tin nhắn của 1 vài người nhưng không thấy, mình đã có chút chạnh lòng. Sau đó, không còn nữa).
Đối với mình, đấy đã là niềm vui, sự đủ đầy.
(Và cũng phải thừa nhận ngày hôm nay mình đã trông chờ tin nhắn của 1 vài người nhưng không thấy, mình đã có chút chạnh lòng. Sau đó, không còn nữa).