always remember us this way


Rất rất nhiều khi vì một chuyện quan trọng mà mỗi người luôn bị cuốn vào rất nhiều chuyện nhỏ lẻ khác mà chẳng biết khi nào kết thúc để có khi ngồi thẩn thờ tự hỏi mình xem có đáng không. Cũng giúp ích được gì đâu! Mà cũng là cảm xúc nhất thời thôi, mọi thứ rồi đâu lại vào đấy!
Dạo gần đây mình ít viết là bởi vì vui (có khi đây lại là lí do biện minh cho sự lười nhẹ^^). Niềm vui cũng không to tát gì cả, như kết quả từ các cuộc thi tụi mình tham gia; gặp mặt hầu như đông đủ nhóm các anh em thân thiết hồi xưa với màn kara hoành tráng; thứ 7 lại được trải nghiệm cảm giác phòng thi (và đặc biệt là trong hoàn cảnh chưa tham gia các buổi học trước), chủ nhật lại tập tành nhảy phờ-lát-mốt với rất nhiều các bạn trẻ, mặc dù cũng có các anh chị lớn tuổi hơn nhưng mình cũng thuộc dạng kha khá tuổi rồi :D; hôm chủ nhật mình còn được tặng một đôi giày màu hồng rất đẹp, mình thích nó; hôm nay chị K đi họp cuối năm học cho Cún con về với kết quả rất tốt, mặc dù 2 chị em cũng ít ác khi đày đọa tinh thần cậu nhóc khi nói rằng bị thi lại :D; sau đó lại được về nhà (mình rất thích cảm giác được về nhà, mãi mãi là vậy).... 
Vì vui nên những điều khác cũng sẽ đến tự nhiên như niềm vui đó thôi. Cuộc sống đầy đủ hương vị để không bao giờ nhạt nhẽo.

(Có nhiều ký ức, nhiều kỷ vật mình giữ mãi và Always Remember Us This Way là bài hát mình đã nghe liên tục 2 năm :) )

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?