vibrations




Người ta bảo, có đi qua những ngày nắng mới biết yêu những ngày mưa, tận cùng nỗi đau mới biết đâu là hạnh phúc. Và tôi mượn lời người ta nói để nói về mình hơn một tuần trước, gần một tuần tôi không thể ngủ được bởi những cơn ác mộng và (chắc là) sự khó ngủ. Khi đó, tôi cũng biết cảm giác sợ không ngủ được là như thế nào, nhưng chỉ cần nhắm mắt thôi thì những cơn ác mộng mà chỉ cần chị tôi nghe kể lại chưa hết đã cảm thấy sợ, và khi đó tôi lại sợ ngủ. Cứ sợ không ngủ được rồi lại sợ ngủ khiến đầu tôi mỗi ngày như trái bóng bị thổi căng hết mức. Tôi làm đủ mọi cách trong gần một tuần ấy để bình thường trở lại, từ tinh thần đến vật cảnh xung quanh và đồ ăn, thức uống vì tôi biết nó không đơn thuần chỉ là một vấn đề nhỏ bé tự đến rồi tự đi.
Mọi thứ dần tốt trở lại cho đến giấc ngủ của tối ngày 11/8, tôi chỉ còn mơ một vài thứ mờ ảo mà mình chẳng còn nhớ rõ vào lúc tỉnh dậy nửa đêm. Giấc ngủ tối 12/8 chính là giấc ngủ bình yên nhất tôi có với giấc mơ về người đã mang lại cho tôi sự yêu thương và bình an, cả hai người.
Ngày hôm qua vì một sự việc nhỏ mà tôi đã lục lọi thùng đồ vật cũ suốt từ 5 năm về trước, và thật trùng hợp vì có những đồ vật gắn với người tôi đã mơ về, những cuốn nhật kí, những lá thư viết nhưng không được gửi đi, những tấm hình, những đồ vật kỉ niệm... Nhìn chúng, tôi cảm thấy mình hạnh phúc.
Mọi thứ đều có vẻ tự nhiên theo cái cách mà nó đến.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?