thinker & dreamer


Hôm nay là một ngày đẹp trời (dù Sài Gòn dòng người vẫn hối hả chạy mưa), chúng tôi có hẹn - cũng như lần cuối gặp nhau ở Sài Gòn mà chưa biết khi nào sẽ lại gặp.

Chúng tôi đã cùng nhau uống trà, cùng nhau ăn trưa và hàn huyên đến chiều. Cuối cùng vẫn là chia tay nhau trong cảm giác có chút bồi hồi. Không hiểu sao dù sẽ không còn cùng nhau khám phá các ngóc ngách, món ngon; cùng nhau tán gẫu; cùng nhau than thở; cùng nhau mua sắm; cùng nhau ăn, uống và cười cho đến cuối ngày... đến tận vài năm nữa nhưng mọi cảm giác vẫn cứ còn nguyên như người vẫn sẽ còn đó.

Có lẽ vạn vật đều thế, nhân sinh quan, thế giới quan của mỗi người sẽ chi phối cách họ hành động và khi tiếp xúc với những người bình lặng mà đón nhận cuộc sống, chúng ta cũng sẽ cảm cuộc sống ở góc nhìn của họ và cảm thấy bình an hơn.

Hẹn gặp nhé, giữa Sài Gòn!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?