Yya! Thế là lại kết thúc một tuần nữa rồi, nhanh ghê! Mình chỉ muốn nói lời cám ơn, cám ơn một tuần vừa qua với nhiều niềm vui và bất ngờ với những người bạn cũ, người những bạn mới, và một người bác truyền cảm hứng tuyệt vời!
Đến giờ mình vẫn xem việc Tình yêu nhỏ vượt qua được đại dịch vừa qua đối với tụi mình là sự may mắn, may mắn vì những nỗ lực mà tụi mình chuẩn bị từ vài năm trước khi đa dạng hóa nguồn cung, nguồn thu; đa dạng hóa các hoạt động,... để rồi khi có biến cố, tụi mình vẫn vượt qua được và vẫn có thể mỉm cười. Đời mà, còn gì may mắn hơn khi vẫn có thể vương nụ cười trên môi. Thứ 5 vừa rồi, cũng tại Tình yêu nhỏ, mình may mắn được gặp lại "người bạn già" (bác ấy hay dùng từ này với mình) đáng kính, nói may mắn là tại vì mình cứ lông bông suốt, không phải lúc nào cũng đến Tình yêu nhỏ nên hiếm khi gặp Bác ấy, ngồi trò chuyện với Bác trong lúc chờ những mẻ rang cà phê, mình lại được soi sáng và dẫn lối bởi cái thế giới nhỏ bé nhưng đầy ắp những trăn trở của mình lâu rồi đã trở nên chằng chịt vì những tất bật thường ngày đã thành công khiến mình "mù tịt" và có khi mình mặc kệ mà chẳng muốn làm gì. Bác vẫn vui vẻ, sảng khoái và tràn đầy sức sống mà những nếp nhăn trên mặt hay bệnh người già (Bác kể) cũng đâu có ngăn được tinh thần khẳng khái mãnh liệt như một cây cổ thụ to lớn luôn mạnh mẽ vươn dài những tán cây đón nắng, tắm gió, hứng nước và hít khí trời; đồng thời, chia sẻ và chở che cho những thế hệ sau. Nói chuyện với Bác, mình ngộ ra một điều: mọi sự ép buộc, dù có thành công mĩ mãn đến đâu, về bản chất vẫn là sự bất công vì ngay từ đầu, ta đã tước đi sự lựa chọn của đối phương.
Cũng chiều hôm ấy, mình cũng gặp lại cô - người mà mình luôn dành trọn vẹn sự tôn trọng và quý mến. Mình tặng cô một chiếc cài áo, không biết nói gì nhưng mình tin là với sự tinh tế vốn có, cô sẽ hiểu được sự biết ơn từ tận đáy lòng. Mình mong cô luôn mạnh khỏe, bình an để có thể làm được nhiều hơn nữa và chắc chắn là cô làm được vì cô là một trong những người sáng tạo, mới mẻ, tự tin, quyết đoán và không ngại thay đổi nhất mà mình gặp. Đó cũng là lí do mà trước đây mình rất mong muốn cô hướng dẫn đề tài của mình.
20.11 là sinh nhật tròn 5 tuổi của Tí Nị. Cũng không biết diễn tả thế nào! Tí Nị càng lớn càng hiểu chuyện, luôn biết thấu cảm với mọi thứ xung quanh; lanh lợi nhưng rất lém, suốt ngày phải "gia pháp" mới chịu. Mới đầu ngày sinh nhật, Nị đã hỏi tứ lung tung mọi thứ từ quà tặng, ăn món gì, làm gì, khi nào mua bánh kem,... nhìn mà buồn cười không chịu được. Nhìn Nị cuối tiệc sinh nhật cầm một bịch kẹo đi phát cho mọi người xung quanh từ trẻ nít tới người lớn mà cứ ngỡ Nị mang văn hóa Ấn đậm chất luôn và đang ở nhầm quốc gia nữa :D :D Không khí sinh nhật Nị năm nay mình sẽ nhớ mãi. Mình chỉ ước Nị cứ sẽ lớn lên khỏe mạnh, thông minh và hồn nhiên, vui vẻ như bây giờ.