[the hours] kỷ niệm
thằn lằn nhỏ ăn đêm
Yay! Xong rồi! Ôm trọn cuộc sống vui vẻ và nhẹ nhõm này vào lòng thật chặt thôi.
Dù chẳng biết ngày mai đáng sợ đến thế nào đâu. Nhưng có đáng sợ thế nào thì cũng vẫn tiếp tục, vẫn đâu cứ phải nhắm mắt hay đưa đầu núp sau tấm tường là điều đáng sợ chẳng thấy mình như chú voi nhỏ đáng yêu ăn trộm mía bị dân làng bắt gặp đâu (mà vì đáng yêu quá nên chắc dân làng cũng sẽ tha lỗi cho chú voi nhỏ ấy thôi! <3)
Vậy nên cứ phải tận hưởng, hít thật đầy, thật trọn vẹn những gì mình đang có.
P/s: Hôm nay nghe lại bài hát này, hay ghê!
cho những điều cần đổi thay
"Xuân đang tới nghĩa là xuân đang qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già"
Bạn mong chờ một điều gì đó đến đồng nghĩa với việc bạn phải chấp nhận đánh đổi, đánh đổi cái mà bạn không hề biết, dù vô hình hay hữu hình, và dù bạn có là chuyên gia phân tích và đánh giá rủi ro đi chăng nữa. Vũ trụ cân bằng, người được mất cái họ mất, người mất được cái họ được, từ đó, hạnh phúc (điều mà nhân loại tìm kiếm) có lẽ nằm ngay trong chính cái nhân sinh quan của mỗi người về được và mất, về chính bản thân mình.
Chiều hôm nay trong lúc chờ buýt về lại SG, tôi có gặp hai người phụ nữ (có lẽ là mẹ con) hỏi tôi chuyến xe về BXMĐ. Vì lúc đó cũng chưa có ai trên xe, tôi tính ngồi chờ một lúc cho thoáng mới lên xe nhưng tôi đã nói họ lên xe cùng luôn vì nếu họ ngồi ở ngoài chờ như tôi thì có lẽ lát lên xe sẽ không có ghế ngồi thoải mái, vả lại, nhìn mặt người phụ nữ lớn tuổi hơn có vẻ mệt, đôi mắt hơi đỏ, họ lại lần đầu đi chuyến xe này. Lên xe ngồi được một lúc, tôi muốn hỏi xem hai người phụ nữ ấy đến bến xe sẽ đi đâu tiếp theo, tôi nghĩ mình có thể giúp gì đó cho họ. Vài giây sau câu hỏi của tôi, người phụ nữ lớn tuổi hơn với giọng yếu ớt trả lời tôi nhưng chưa ngước mặt lên, đến vài từ cuối cùng, cô mới ngước lên nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ và đang bắt đầu trào ra.
Suốt chuyến xe, tôi không hỏi gì thêm, cũng không dám nhìn thêm người phụ nữ ấy lần nào nữa, vì cô ấy liên tục lấy tay áo lau nước mắt. Tôi không biết có chuyện gì xảy ra với cô ấy, có thể đó là sau một hồi cãi nhau với chồng, có thể vì cô ấy vừa nghe tin dữ từ gia đình ở quê... Cũng từ lúc ấy, tôi bắt đầu nghĩ về những giọt nước mắt của những người phụ nữ quanh mình, những người phụ nữ tôi yêu quý, không nhiều nhưng phần lớn là những giọt nước mắt lặng thầm, không thành tiếng. Tôi cũng suy nghĩ về bình luận của một người chị trong group facebook về album mới của Secret Garden mà tôi đăng: "Mỗi khi nghe SG chị luôn luôn nhớ cái ngày xưa ấy. Cái ngày mà đêm nào chị cũng dìm mình trong âm nhạc của SG và tears ! Mãi chẳng bao giờ quên". Tôi tự hỏi sao phụ nữ lại lặng thầm đến thế, đến cả nỗi đau họ cũng từ từ nuốt trọn nó vào trong? Nước mắt của họ có chăng chỉ nên đủ để tưới mát cho cửa sổ tâm hồn họ, làm nó trở nên long lanh, thu hút và chứa chan niềm hạnh phúc chứ không phải để làm nhòe đi niềm vui và luôn hiện hữu nét u buồn.
Tôi luôn dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho những người phụ nữ bên cạnh mình, những người phụ nữ biết cách chu toàn cho gia đình nhưng vẫn biết nâng niu chính bản thân họ, nhưng có bao người phụ nữ làm được/có cơ hội làm được điều ấy. Hôn nhân không phải sự hi sinh mà là sự hòa hợp và sâu xa hơn, cách chúng ta đối xử với vạn vật cũng thế, là hòa hợp để cùng chung sống và phát triển bền vững chứ không nhất thiết phải đánh đổi bằng mọi giá.
Và không phải mọi sự hi sinh đều là cao thượng và có ý nghĩa.
or reload the browser
or reload the browser
or reload the browser
or reload the browser
[the hours] a star
Nhiều lần sau giấc ngủ, tôi luyến tiếc nhiều bởi giấc mơ vừa qua. Có khi, chỉ là có khi thôi, tôi mong cứ ở mãi trong giấc mơ ấy, chỉ đơn giản vì ở đấy, tôi đã gặp những người mà một vài trong họ, tôi không thể gặp lại lần nào nữa trong đời. Và thực tại chỉ có thể là tái hiện trong trí nhớ.
...
Dù không phải người sành cà phê nhưng tôi thích uống cà phê ngon và theo gu cá nhân. Tuy vậy, chưa bao giờ tôi cầu kỳ ở mỗi tách cà phê tôi uống đều cần như thế bởi đơn giản, cái gọi là gu thì khó chiều, cái gọi là ngon thì có chuẩn riêng; lại còn phụ thuộc vào hàng tá những thứ liên quan khác như điều kiện của quán cà phê, loại hình quán, nguồn gốc nguyên liệu, cách rang, cách xay, tay nghề người pha, cách pha, không khí,... Có lần, vào ngồi một quán cà phê ở mảnh đất miền Tây hai năm trước - một nơi mà tôi từng đặt chân đến lần đầu vào kỳ thực tập thời Đại học, theo thói quen, tôi gọi một tách espresso mà không kỳ vọng nhiều vào chất lượng. Sau đó, một tách espresso được mang ra, thật ấn tượng! Đó là một chiếc tách sứ, màu trắng, điều đặc biệt là ký hiệu nho nhỏ được in trên cái tách ấy - cỏ 4 lá (được cách điệu). Trong lúc tôi lục lại cái trí nhớ tồi tàn, cũ kĩ của mình vì hình ảnh quá thân thuộc, chủ quán bước ra với một giọng nói càng thân thuộc hơn: "Lâu rồi không gặp, cô bé cà phê!". Cái tên gọi "cô bé cà phê" ấy không phải chỉ một hay hai người gọi tôi mà mọi người trong Tình yêu nhỏ hay trêu tôi như thế, nhưng cái giọng trầm ấy chỉ có một, đúng là cậu bạn ấy, người mà 03 năm về trước, chúng tôi đã mất liên lạc với nhau vì cậu bạn ấy không cùng chí hướng với đa số thành viên khác trong nhóm. Thật tuyệt vời! Cậu vẫn giữ cái phong cách ấy từ vẻ bên ngoài (của cả cậu lẫn tách cà phê) lẫn bên trong (tách espresso với cách pha riêng biệt, cũng như cá tính dí dỏm, vui tươi nhưng có chút điềm tĩnh của "dân chơi" cà phê).
Thế đấy, có những hồi ức đẹp đã qua, nếu còn cơ hội gặp lại để tiếp tục nghĩa là bạn may mắn. Nếu không, bạn chỉ có thể lục lọi kho báu cũ kĩ và bám bụi trong trí nhớ những vùng ký ức đẹp đẽ mỗi khi bạn chợt nghe một bài hát, vô tình ngửi thấy một mùi hương, một câu nói quen thuộc,... Đó cũng có thể là khoảnh khắc bạn dày vò cuộc đời của mình nếu lỡ như nó xảy đến lúc tinh thần bạn yếu đuối và mỏng manh nhất nhưng có người lại nhờ nó mà vực dậy chính mình.
Tôi cũng từng nếm trải cái gọi là "một lần và mãi mãi" - điều duy nhất khiến tôi cảm thấy mình tệ hại đến tận bây giờ. Tôi có một cậu bạn rất thân thời tiểu học, chúng tôi ngồi chung bàn với nhau, cậu làm lớp trưởng, còn tôi làm lớp phó. Cậu học rất giỏi và hay chỉ bài cho tôi, tôi còn mê cả cái hình dáng mỗi khi cậu đứng trước lớp hay tham gia các cuộc thi kể chuyện theo sách. Đến giờ, tôi vẫn nhớ như in cái kỷ niệm sâu sắc với cậu năm lớp 4, đó là lúc cả lớp nộp bài kiểm tra toán cho cô, cậu là lớp trưởng nên cậu đi thu bài của cả lớp và cậu thu bài của tôi cuối cùng. Lúc cậu vừa đem bài đến bàn chuẩn bị nộp cho cô, cậu vội vã quay lại giục tôi: "Tại sao không ghi đáp số? Bà ghi đi! Nhanh lên chứ cô trừ điểm đó!". Cái vẻ mặt cậu lúc đó đáng mến gì đâu. Thế là nhờ cậu (có chút thiên vị) lúc đó nên tôi được điểm 10 đỏ chót. Sau này lên cấp 2 cậu học trường khác, tôi cũng học trường khác, chúng tôi không còn gặp nhau nữa (đó là không kể những lần lướt qua nhau ngoài đường) và cho đến kỳ thi học sinh giỏi tỉnh năm lớp 11, tôi và cậu mới có dịp gặp nhau ở điểm thi, cậu thi Toán, còn tôi thi Sử. Chúng tôi đã có dịp kể lể khá nhiều chuyện khi đó, từ áp lực học hành đến định hướng tương lai.
Năm hai Đại học, cậu có dịp vào Sài Gòn (khi ấy, cậu đang là SV của ĐH FPT) và chúng tôi hẹn gặp nhau. Sau đó, vì có việc đột xuất nên tôi không thể gặp cậu vào dịp đó. Nhưng tôi cũng không ngờ rằng, kỳ thi học sinh giỏi năm ấy chính là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Sau đợt vào SG ấy, cậu đã ra đi mãi mãi vì căn bệnh ung thư máu. Tôi không còn một cơ hội nào để có thể hối hận vì hành động của mình nữa, vì với tôi, hối hận nghĩa là khi tôi có thể làm điều gì đó để khắc phục hậu quả tôi đã gây ra, còn nếu không, hối hận là điều vô nghĩa; và với cậu, tôi đã không thể.
Cho dù mỗi lần mất mát trong đời có xảy đến, tôi luôn tự nhủ với mình: "Nothing's Gone Forever, Only Out of Place" nhưng cũng chẳng có ích gì cả, mất mát vẫn cứ là mất mát thôi. Nhưng điều tôi có thể làm được sau sự việc ấy chính là trân trọng từng cuộc hẹn, trân trọng từng mối quan hệ mà tôi có, ít càng tốt, tôi càng đầu tư cho nó tốt hơn, nhiều hơn; thà rằng trễ hẹn, dù thời gian gặp sẽ bị ít hơn một chút... nhưng chỉ cần gặp nhau thôi là tốt rồi.
or reload the browser
or reload the browser
or reload the browser
LÀ TÔI
cóc con lạc lối
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?
-
Không khí những ngày cuối năm khiến lòng tôi trở nên nôn nao. Cái nôn nao không phải của trông ngóng, mong chờ những ngày tết như vài chục n...
-
Heart Talk: Poetic Wisdom for a Better Life by Cleo Wade My rating: 5 of 5 stars "Có tập thơ Con đường chưa đi của Emily Dickinson k...
-
Sau nhiều ngày ở Bình Dương, giờ về lại thành phố thấy khác thật. Đn fb, vô tường của đứa bạn "thân" (?), đọc những dòng stt của...
-
Nơi thật sự có bầu trời, gió, mây và màn đêm Có những cảm xúc thật kỳ lạ. Đôi khi ta quẩn quanh bên một điều gì đó, đơn giản vì đó là vùng a...
-
Hôm nay... một ngày đáng nhớ! Lần đầu tiên trong đời mình được cầm tháng lương đầu tiên. Bất ngờ nhưng lại không tò mò. Cũng chẳng hiểu...
-
Cách đây vài tuần, tôi cắm vài cành bồ ngót vào chậu cây khổ qua bé nhỏ nhưng kiên cường, cũng đã gần một năm. Tôi trồng em ấy không phải để...
-
Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ kh...
-
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...
-
Hôm nay, em nghe "When the Love Falls" khi vô tình thấy nó qua bài đăng của một người bạn; bản nhạc mà anh từng đàn cho em nghe, ...
-
Tự nhiên là người thầy đích thực, giúp bạn tự nhận ra/tìm thấy chính mình. Gần hai tuần trải nghiệm, điều tôi nhận ra rằng 32 tuổi có thể c...