những vị khách không mời cũng đến

Chẳng biết từ bao giờ nữa, mà không, rõ nhất là từ đầu năm nay, tôi được cảm nhận rõ ràng và sâu sắc hơn về cái gọi là duyên số, là lưng chừng cuộc sống. Rằng, bạn có thể có rất nhiều, nhưng sau một quyết định, hoặc một ngày, hoặc một giờ,... bạn dường như đã mất đi cũng rất nhiều.

Tôi chưa, và cũng không mặn mà với những điều tồi tệ đã xảy ra trong đời, thậm chí có khi tôi còn chẳng nhớ rằng tôi thật sự đã "kinh" qua nó, trừ khi tôi thật sự kiểu nghiêm túc chống cằm, vẻ mặt suy tư suy nghĩ về điều có liên quan. Tuy nhiên, tôi lại rút cạn mỗi cái ý nghĩa mà sự việc tồi tệ ấy mang lại trong mỗi giai đoạn của cuộc đời, vì càng trưởng thành, quan niệm, góc nhìn của tôi về mọi việc lại khác nhau. Và tất nhiên, tôi không bao giờ quở trách, xem thường cái con bé Tí Anh trẻ người, non dạ xưa kia khi nó làm hay nghĩ về sự việc đó, mà tôi chỉ tủm tỉm tự cười chính mình mà thôi: Thật trẩu tre! Thật già chát chua! vân vân và mây mây.

Năm nay cũng vậy, thật nhiều, rất nhiều, bằng một cách nào đó, một số tình huống xấu xí cứ thích rủ nhau đánh úp tôi, cứ như thể chúng vừa thực hiện một chuyến hành hương từ những nơi xa xôi trong vũ trụ rồi thật trùng hợp, chúng tụ họp trước cửa cuộc đời tôi cùng một lúc rồi cứ như thế, ngang nhiên và lỗ mãng ập vào khi tôi chỉ mới vừa mở cửa với khuôn mặt ngơ ngác còn chẳng biết chúng là gì, từ đâu tới, với mục đích gì. Chúng còn chẳng thèm đợi tôi mời vào, mà cũng có thể tôi chẳng muốn cho chúng vào, hoặc có khi là phải vào từng đứa một chứ. Ấy thế mà!!! Chúng đã và đang ở chung với tôi, ngót nghét cũng gần tròn 6 tháng rồi còn gì, đã vậy còn chẳng có dấu hiệu chịu rời đi, và tất nhiên, tôi cũng chẳng biết khi nào chúng sẽ đi 😞

Ban đầu, khi chúng vừa tới và cùng nhau gây ra một mớ hỗn loạn trong cuộc đời tôi, tôi đã vô cùng bất ngờ, tôi phát rồ, phát điên lên vì chúng; tôi la hét, giận dữ, bực tức và không ngừng hỏi: Sao lại là tôi? Sao lại là lúc này? Sao lại ở đây?... vẫn là vân vân và mây mây. Tôi không ngừng xâu chuỗi lại mọi thứ và đi tìm lí do cho những phiền toái này....

Cuối cùng, cũng đến lúc tôi có được câu trả lời, câu trả lời chính trong tôi, không cần đào bới gì nhiều cũng tự thấy. Chỉ vì mọi thứ cứ ngang nhiên ập đến khiến tôi cảm thấy lòng tự tôn của bản thân bị tổn thương nghiêm trọng, sự an toàn bị đe dọa và lãnh thổ bị xâm chiếm, thế nên, tôi cứ quây cuồng, vùng vẫy trong chính cái "tập thể" bất trị và vô tổ chức kia. Và câu trả lời chính là làm gì có lý do cho việc chúng đến hay đi, và cũng làm gì có cái mốc thời gian nào rõ ràng cho việc chúng sẽ ở lại bao lâu hay đối xử như thế nào với cuộc đời tôi. Vậy nên, việc của tôi cần làm là thích nghi và làm quen với chúng, với việc không thể kiểm soát được điều gì cả. Cũng giống như một chương nhỏ trong cuốn sách tôi đọc - "không có gì là tai nạn cả". BINGO! "Nếu đã đến lúc vận xấu đuổi kịp bạn thì nó sẽ bắt được bạn thôi. Nếu bạn đã hết thời gian, chính là bạn hết thời gian, nếu không, bạn vẫn còn thời gian, vậy đấy".

Và tất nhiên, không phải cứ lúc nào "vận xấu" ấy cũng đeo đuổi bạn đâu, có một vài khi chúng đột nhiên từ bi hỉ xả để cho những người bạn tốt lành bước vào, điển hình là tôi đã có những tin vui trước khi đại dịch bùng phát ở TPHCM tuần này; tôi có một Người Mẹ tuyệt vời quá đỗi khi luôn che chở và yêu thương tôi "to the moon and beyond" 💝💝.

Dù sao thì, dù có lạc quan hay tin tưởng vào bất cứ điều gì chăng nữa, tôi cũng mong rằng, "thời điểm" của những điều tốt đẹp hơn sẽ đến!

xa xa

Tối nay ngồi nghe tâm sự của một đứa em bạn kể về một một dòng sông nhỏ mãi đổ ra biển lớn nhưng không ngoái đầu nhìn lại, rằng còn có một dòng sông nhỏ khác mãi đổ về mình. Tôi nghe và dù có chút chạnh lòng cho em nhưng cũng động viên vì em vừa góp nhặt vào cuộc đời mình một mảnh ghép.
Suy cho cùng, cuộc đời của em hay của tôi hay của tất cả chúng ta đều sẽ có lúc như thế, nhớ nhung nhưng không được phản hồi, quan tâm nhưng nhận lại thờ ơ,... Quan trọng là sau những cái mà chúng ta coi là sự tổn thương ấy là dũng khí để chúng ta can đảm đương đầu với những điều phía trước. 

Cây con mà bạn yêu quý, hãy cứ chăm đi, sẽ có ngày nó đơm hoa kết trái; nhưng dù nó không đơm hoa kết trái được như bạn muốn thì có sao đâu, bạn lại thêm kinh nghiệm để chăm một cây con khác mà bạn thích, chỉ cần kiên trì học hỏi và theo đuổi. 

"Không ai tắm hai lần trên một dòng sông" - một câu nói nổi tiếng hầu như ai cũng biết nhưng nếu hồi cấp hai bạn từng học về vòng tuần hoàn của nước bạn sẽ thấy câu nói ấy không đúng khi đứng ở một khía cạnh khác.

mùi xưa cũ

Khoảng thời gian yên bình là khi nhẹ nhàng lật mở từng trang sách, vừa đọc, vừa hoài niệm linh tinh về những chuyện đời thường dù nhỏ nhặt; vì biết rằng mình đã không đánh mất mình ở quá khứ nhưng vẫn gắn kết với hiện tại.
Chút hoài niệm nhỏ mình nhớ cách đây vài ngày ngồi trong thư viện, khi cô lao công lau sàn, mùi hương sàn gỗ kết hợp với nước lau sàn... chính xác là cái mùi hương khi 2 thứ ấy tiếp xúc nhau, làm vô thức mình nhớ lại khoảng thời gian cách đây 8 - 6 năm về trước. Đó là khoảng thời gian mình va chạm với công việc lần đầu, những buổi đầu đứng lớp với rất nhiều điều đẹp đẽ đến mức nó trở thành một trong những dấu ấn đẹp đẽ nhất cuộc đời mình.
Thật trùng hợp vì cũng đã bước sang tháng 5, chắc E cũng đang gấp rút chuẩn bị cho một khóa hè sắp tới (mong rằng tình hình dịch sẽ dịu lại). Nếu có cơ hội, mình vẫn muốn "tắm" lại trên dòng sông ấy một lần nữa.

Hơn bất kỳ điều gì khác, mùi hương là thứ khó quên nhất ngoài tình yêu. Bạn có thể bịt tai nếu không muốn nghe, che mắt nếu không muốn thấy. Với mùi hương bạn không thể chối từ trừ khi bạn ngừng… thở. Mỗi mùi hương là một cuộc hành trình. Chúng lặn sâu vào quá khứ, dạo chơi trong kí ức. Chúng khám phá những chân trời đầy cảm hứng và chưa được biết tới, và sẵn sàng cho những cuộc phiêu lưu mới.

Con Chó Mùa Xuân - Patrick Modiano
Mùi Hương - Patrick Süskind

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?