dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ {2}

(Cập nhật 15/02/2023)

Tiếp tục với "dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ" ở bài trước, lần này tôi muốn dành ưu tiên nhắc đến đầu tiên là về loạt phim tôi đã cực kỳ yêu thích và thật sự bị cuốn hút đến mức không thể rời khỏi nó trong những season đầu tiên:

Ảnh: "Nụ cười đáng yêu" (Sarah Jean)
Screenshot_CM.S01E12
7. Criminal Minds (16 seasons - tính đến thời điểm hiện tại 2022): không kể đến series này thuộc thể loại yêu thích của tôi, điều khiến tôi không thể rời mắt là chiều sâu của các vụ án, hay nói đúng hơn là của con người. Bộ phim còn là về nghệ thuật quản lý và teamwork, kể cả những "drama"/"chính trị" ngoài luồng công việc chính rất thực, rất đời. Và với tôi, Gideon (do Mandy Patinkin thủ vai) là nhân vật tôi rất ấn tượng, bởi sự tài giỏi (nhưng không hề hòa đồng và tính cách khác lạ, nhìn thoáng qua thì hoàn toàn xa cách) và hoàn toàn cảm thông với mọi thứ, kể cả cái ác; cái cách mà ông phá án, an ủi hay vỗ về nỗi đau của người khác luôn khiến bộ phim (vụ án) trở nên có tình người hơn, điều này tạo nên sự khác biệt hoàn toàn với những phần sau (khi ông rút ra khỏi bộ phim). Có lẽ biên kịch đã khéo léo xử lý việc ông rút khỏi bộ phim bằng cái chết trong một vụ án (sau khi rời BAU) và dùng lời của chính người đồng sáng lập BAU với ông là David Rossi (do Joe Mantegna thủ vai) để công nhận về tài năng của ông nhưng Criminal Minds sau khi thiếu vắng Mandy Patinkin đã luôn hoàn toàn khác về chiều sâu của mỗi mùa phim.

8. מיתה טובה (The Farewell Party - Bữa tiệc chia tay, 2014): là bộ phim mà tôi thật may mắn được xem tại Liên hoan phim Israel năm 2020. Tôi gọi là may mắn vì bộ phim không được phát hành rộng rãi trên các nền tảng xem phim trực tuyến, kể cả Netflix hay Prime video... để có thể xem đi xem lại nếu muốn. Và theo thời gian, điều gì có thể đọng lại lâu dài trong tâm trí thì còn mãi.
Quay lại với The Farewell Party, tôi còn nhớ rất rõ tâm trạng của mình sau khi xem xong bộ phim, cảm giác nhẹ lòng. Người già có những nỗi lòng khó bày tỏ, không thể gọi tên (cũng như những đứa trẻ vậy), việc trải qua khoảng thời gian khi gần cuối đời có thể họ sẽ đối diện với nhiều nỗi sợ hãi, về rất nhiều thứ, và sẽ càng sợ hãi hơn nữa khi họ đang trong tình trạng bệnh tật dày vò đau đớn. Và bỏ qua mọi triết lý về đạo đức và tự do, chiếc máy "tự an tử" cùng mọi con người, cảm xúc, tình yêu xoay quanh nó đã cứu rỗi tâm hồn lẫn thể xác của họ. Người già, bệnh tật, đau đớn, an tử, sợ hãi,... có thể khiến bạn bi quan nhưng không, bộ phim khiến người xem nhẹ nhàng trải qua mọi khoảnh khắc và cung bậc cảm xúc bởi những tình huống hài hước, bởi sự tò mò về diễn biến tiếp theo và bởi những cao trào đúng lúc.

9. Perfume: The Story of a Murderer (Đức, 2006): người ta sống vì cái gì thì chết vì cái đó, một "thiên tài bị nguyền rủa"!

10. Recipe For Farewell (Hàn Quốc, 2022): một bộ phim "chữa lành" về cả thể xác lẫn tâm hồn. Mọi cảm xúc từ vui, buồn, hy vọng, hờn giận, mạnh mẽ, yếu đuối, thất vọng... đều hiện hữu, vừa đủ và vương vấn khôn nguôi, như kiểu con người ấy/khoảnh khắc ấy bạn được gặp nó/xem nó, nhưng sự hiện diện ấy không kéo dài, lại không quá ngắn ngủi, đủ để bạn cứ mãi vấn vương và nghĩ về.

glittering water

Người khác bảo tôi tham vọng, tôi tự bảo mình ham trải nghiệm :)) 

Mà dù là tham hay ham hay gì cũng được, tôi giữ mình sáng suốt, không trở thành nô lệ cho tham vọng/ham muốn của chính mình. Tất nhiên không dễ dàng nhưng không có bất cứ việc gì hoàn toàn dễ dàng cả nên cứ thế mà làm thôi, làm rồi thì điều gì cần tới nó sẽ tới.

Trôi đi theo thời gian, chúng tôi đều cùng nỗ lực cho mối quan hệ quý giá này.
Và đây là một trong những điều tương tự tôi còn lại sau những trải nghiệm từ chính mình.
(tự nhiên "sảng" rồi nghĩ tới :)) )

Năm nay đã trọn vẹn theo ý muốn tôi hay chưa thì chắc chắn rằng chưa, còn một vài điều tôi chưa làm được, về công việc, học tập, gia đình lẫn các mối tương quan,... Và điều làm tôi băn khoăn nhất là không còn kết nối được với một người tôi luôn kính trọng nữa, qua e-mail, G.Chat, tin nhắn trên điện thoại. Nhưng điều có thể khiến tôi vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất chính là Tình yêu to bự nhất trên đời của tôi khỏe mạnh, vui vẻ và bình an. Với tôi, như vậy là đủ.

Cầu mong một năm mới hài hòa!

"nhận ra" đã là tốt, và...

Mình thường hay mua đá. Và mình xem nó là niềm vui mỗi ngày bởi vì cùng với việc nấu ăn, rửa chén, giặt đồ thì nó cũng là khoảng thời gian mình được nghỉ ngơi, thư giãn, gặp gỡ những anh, chị, cô, chú, ông bà... xung quanh. Những cuộc gặp gỡ với những con người bình dị như vậy luôn khiến mình cảm thấy ấm áp và đầy bất ngờ. Anh, chị bán đá là người Miền Tây, có những món ăn và cách ăn rất lạ mà mình thấy rất ngon và vui. Đôi khi có những món khác lạ lắm, hình như của người Chăm, mình vui vì được nếm thử nhưng lại cảm thấy áp lực khi anh chị ấy cho rất nhiều để mang về :)) Có ông, bà ở kế bên nhà của anh, chị, hầu như mỗi ngày ông bà đều ngồi hóng mát trước nhà, thấy mình ra lúc nào ông bà cũng bảo là: "Hết đá rồi!" xong cười tít mắt. Có khi ông bà còn bảo, con tự lấy, lấy nhiều lên :)) hahaha... 
Rồi những ngày qua, anh, chị ấy về quê, mình ghé qua chỗ một cô lớn tuổi khác (điều đó luôn khó khăn với mình vì trái tim kỳ lạ của mình, khi bắt đầu một cuộc gặp gỡ tốt đẹp khác, nó sẽ luôn khiến mình bối rối mỗi khi ra quyết định sau này). Mình ấn tượng với cô vì nụ cười hiền hòa lần đầu gặp gỡ. Ngày hôm sau gặp, cô vẫn cười hiền hòa như thế; cô lại còn bất ngờ vì việc mình tự đem theo túi đựng đá :)), kiểu bất ngờ trân trọng chứ không phải bất ngờ quái dị như những người khác, và đó luôn là điều mình thích khi tiếp xúc với các cô, chú, bác... lớn tuổi bởi sự tinh ý và sâu sắc của họ. 
...

 
Cuộc sống luôn đầy sự bất ngờ theo cách mà nó xảy ra. Và mình cũng không tin được mình đã can đảm mở lòng để làm quen với họ.
Mình không gặp khó khăn trong tương quan với người khác. Với mình, việc đó chỉ là nên hay không nên, cần thiết hay không cần thiết, muốn hay không muốn mà thôi. Vậy nên, không phải vì mình không thích họ hay không có khả năng, chỉ vì mình không đủ can đảm, vì mình biết mối quan hệ nào, dù khắng khít, dù vui vẻ đến đâu cũng không bao giờ là mãi mãi. Và mỗi lần có biến cố xảy đến, mình không chịu được, mình không chịu được cảm giác khó chịu đó, rằng mình đã vừa mất đi một điều gì đó rất quý hay mình đã làm gì đó có lỗi với họ. Mình bị thu hút bởi sự vui vẻ và sâu sắc về vốn sống, truyền thống và những câu chuyện xưa đến nay đầy bất ngờ; bởi sự chân thật mà không hề giả tạo ở họ (bởi mình hoàn toàn không có gì để họ phải giả tạo); không giáo điều sáo rỗng, không khoa học mù quáng. Mình thấy vui vẻ, thoải mái và an toàn khi tiếp xúc với họ. 

Vì tất cả điều đó, đối với mình, những người như anh, chị, cô, chú, ông, bà... ấy không phải chỉ là những người qua đường bình thường, họ là rất nhiều sự quý mến và trân trọng từ mình. Dù mình biết những việc đúng cần làm, hay chỉ cần sống trọn với từng khoảnh khắc ấy, từng con người ấy, và, mình đã và đang làm thế nhưng... việc chấp nhận một điều gì đó ngoài sự mong đợi chưa bao giờ là dễ dàng.

fairy

Ở một giai đoạn nào đó trong đời, có vẻ con người không biết mình có được gì cho đến khi mất đi...
...nhưng thậm chí, họ còn không biết mình đã có gì dù chỉ vừa mất chúng. Điều đó có phủ nhận được dấu vết của "chúng" trong cuộc đời họ?

Sự phi lý của một thứ không phải là lập luận phản đối sự tồn tại của nó, thay vào đó, là một tình trạng của nó.
(Nietzsche)

air

Vấn đề của mọi vấn đề và giải pháp cho mọi giải pháp luôn nằm ở sự ƯU TIÊN và ra quyết định LỰA CHỌN, và nó sẽ (1) chi phối cách nhìn về ta trong mắt vạn vật và (2) vạn vật trong mắt ta có vai trò đến đâu.
Sao cũng được! Mọi thứ đều có cái giá của nó và tự do cũng thế.
Mọi ưu tiên và lựa chọn luôn có hệ quả, điều quan trọng là hãy ý thức đầy đủ nhất có thể về hệ quả ấy để tối thiểu hóa rủi ro và tối đa hóa thứ ta thật sự muốn, và điều rất quan trọng (với tôi) là để không (hoặc ít nhất, nếu có) hối hận, day dứt về những việc mình làm.

Một trong những niềm vui của đời người là được toàn quyền với bản thân. Và, một trong những day dứt của đời người là không-có-lấy-một-cơ-hội để sửa sai vì khi ý thức được là đã-quá-muộn rồi!

dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ

Ngày mới bắt đầu theo một cách "còn gì chán chường hơn" (mà có lúc phải thế thôi) thì cuối ngày chợt nghĩ "sao mình không làm cho nó xinh tươi hơn một chút!?". Và rồi mình muốn viết một điều gì đó, thật ngắn gọn, cảm nghĩ của mình, góc nhìn của mình, điều mình tâm đắc, chi tiết đắt giá,... qua những tuyệt tác (tất nhiên là đối với mình theo một khía cạnh nào đó của nó) mình từng xem.
Và, mình sẽ bắt đầu với tuổi thơ của mình, những ngày trốn Mẹ không ngủ trưa chạy sang nhà bác hàng xóm (gọi vậy thôi chứ xa tận tít mù khơi) hay đi đến tận đêm khuya mà không dám về nhà :)) chỉ để xem phim "ké".

(Cập nhật ngày 01/11/2022)
1. The Lord Of The Rings: The Fellowship of the Ring (2001) - Lòng tham của loài người đã dẫn đến sự diệt vong. Và cũng chỉ chính loài người mới có thể tự bắt đầu giải cứu chính mình.
2. The Lord of the Rings: The Two Towers (2002) - Một dòng thác ào ạt phá vỡ sự ngự trị của bóng tối và những đại thụ vẫn hiên ngang đứng đó.
(Vậy mà ngay nay, phớt lờ mọi hệ quả, người ta ngang nhiên tàn phá cây cối, núi rừng. Và để xoa dịu bản thân, họ giả vờ trồng cây rồi ngụy biện kiểu: đốn một, đền hai còn gì?!)
Ảnh: Một cảnh được chụp từ phim
3. The Lord of the Rings: The Return of the King (2003) - Không một điều gì có thể trở lại như xưa dù nó luôn hiện diện trong tâm thức của ta. Tình bạn là một trong những điều tuyệt vời và quý giá nhất mà ta có thể có trong cuộc đời này.
4. Criminal Minds - S01E14: Không còn một cách nào có thể tốt hơn cách mà nạn nhân đã lựa chọn!? Cô ấy chết vì tội lỗi cô ấy không làm và cô ấy lựa chọn như thế trong sự ấm áp. Và Gideon - một con người quyết đoán với sự thật cũng chọn buông.
"Cái mà chúng ta làm vì bản thân thì chết với chúng ta, cái mà chúng ta làm cho người khác và thế giới thì vẫn còn và bất tử." (Albert Pine)
Cũng có lẽ, đó là:
"Tôi tìm ra một nghịch lý, rằng nếu bạn yêu sâu sắc tới mức đau đớn, sẽ chẳng thể có thêm đau đớn nữa, chỉ có thêm tình yêu" (Mẹ Teresa)
5. Lost in Translation (2003): Cô đơn không phải là một lựa chọn của chúng ta mà chính cô đơn lựa chọn chúng ta.
6. The Children Act (2017): Lang thang đi tìm định nghĩa về cuộc đời sau khi từ bỏ niềm tin đã in hằn trong tâm trí; hào hứng, khó khăn, lệch lạc, bị bỏ rơi, hoang mang là những gì cậu bé ấy đã trải qua. Nó còn đau khổ hơn bức tranh về cái chết được định sẵn...
...Nhưng cuối cùng, cậu cũng đã có được lựa chọn của chính mình.

jasmine

Tôi phải lòng Jasmine, toàn bộ vòng đời của chúng với tất cả mọi điều chúng mang đến.
Dạo trước, cứ ngỡ là nhất thời. Và rồi, gần một thập kỷ trôi qua mới nhận ra rằng không-phải-thế!

P/s:
Dù biết giá trị mang lại là tương đương nhưng tôi không thích những mùi hương làm mũi mình khó chịu, đặc biệt là mùi tỏa ra khi đốt các vỏ bọc dây điện, sáp làm nến 😌

góc nhỏ

"Chúng ta đều có một góc nhỏ nào đó trong tâm hồn hay ngoài đời để về trú ẩn trong khi cuộc đời đi vào sóng gió. Ngôi nhà cũ ven sông khi lớn lên? Những ngọn đồi của cánh diều tuổi thơ? Một quán cà phê cạnh biển nhìn những cánh hải âu bay lượn? Một buổi nhạc thính phòng trầm lắng theo điệu ru? Một góc sân chùa vàng cánh lá thu? Một giáo đường im lìm trong sương tuyết? Vòng tay của mẹ, góc nhìn của cha? Nụ cười của con, môi hôn của người tình?"  

- Alan Phan -


Còn góc nhỏ của tôi... 

lưng chừng

Dù biết sai trái và tội lỗi nhưng người ta vẫn cứ lao đầu vào. Có người như con thiêu thân, còn có người chỉ đơn giản là một con ruồi muốn tìm chút mật ngọt - một bên là "tiếng gọi của tình yêu", một bên là thứ cảm xúc nhất thời.

Những kẻ còn lại - lý trí đến mức có khi tưởng như không dám sống thật với cảm xúc của mình. Có người bảo thật hay, thật tốt; còn người khác lại bảo... vô vị. Chỉ có một điều hiếm khi người ta nhìn ra, hẳn đó là những kẻ nhạy cảm, thật nhạy cảm và sợ mất mát nhất. Đối với bạn, có thể chỉ một vài thứ thật sự ý nghĩa và cực kỳ quan trọng (cũng là "Gót chân Achilles") trong cuộc đời, nhưng đối với họ, đến cả một chiếc lá cũng "có dáng, có hình" là "Gót chân Achilles" trong cuộc đời họ.

[the hours] "người ta hỏi để lớn lên"

Con người trưởng thành theo nhiều khía cạnh, còn tôi, có lẽ là bắt nguồn từ những câu hỏi.

Tôi còn nhớ khi còn nhỏ, chắc có lẽ rất nhỏ, tôi tò mò về nhiều thứ lắm. Tôi tò mò đến mức bao nhiêu bài hát của chị tôi (cách tôi 4 tuổi) được chép trong tập - lúc ấy chị là lớp phó văn thể mỹ của lớp, tôi đều lén lấy ra hát sau mỗi lần nhớ giai điệu mà chị tôi đã ngân nga tập hát; bao nhiêu cuốn sách văn học, cuốn truyện của của chị, tôi đều lén lấy ra đọc hết, đến nỗi vì tính chị tôi không thích sự xáo trộn từ người khác nên chị tôi tuyên bố "cách ly" tôi khỏi mớ sách vở của chị... Tất cả không phải vì tôi thông minh hay giỏi giang gì cả, chỉ bởi vì tôi quá tò mò bởi rất nhiều câu hỏi không có người giải đáp, và tôi khó chịu bởi điều đó.
Ai rồi cũng có những cột cốc đánh dấu sự trưởng thành trong một số lĩnh vực gì đó. Cột mốc của tôi về sự tò mò thì không-son-lắm :))

Hồi cấp hai, lớp tôi có một cô bạn học giỏi toán hơn tôi. Tôi còn nhớ buổi trưa hôm ấy, tan trường, trên đường về (nhóm tôi hay về nhà chung với nhau), tôi mở lời hỏi cô bạn ấy hướng giải của tôi về bài toán Cô giao về nhà. Cô bạn ấy đã ném cho tôi ánh nhìn đầy thất vọng kèm câu nói: "Bà bị sao vậy?". Rồi tôi cũng chẳng nhận được câu trả lời.
Rồi cũng tương tự như thế, ở lớp cao học, khi tôi đặt ra một vài câu hỏi kiểu: "Tại sao...?", "Tại sao không...?", Thầy dạy tôi không trả lời và bảo với tôi rằng: "Sau này đừng hỏi 'tại sao' nữa nhé!"

Rõ thật là hai cột mốc không "son" tí nào :))
Lúc nhỏ dù đám bạn không ai động viên nhưng ở lớp cao học thì các chị chung lớp theo sau động viên tôi và bảo: "Em cứ hỏi liên tục như thế cho chị! Những điều em hỏi chị rất thích!". Chắc các chị sợ tôi buồn, sợ tôi cảm thấy mất mặt nên nói thế. Nhưng thật sự với những đứa trẻ như tôi thì tôi cảm thấy không đáng buồn, không đáng để nản lòng, để sợ mất mặt hay thu nhỏ mình lại, dù là lúc nhỏ hay khi lớn hơn vẫn thế. 
2203_Những chú cá bé nhỏ của tôi
Sau mốc-không-son đầu tiên, dù có chút chạnh lòng nhưng tôi lại quyết tâm là sau này có ai hỏi tôi điều gì, tôi cũng sẽ không bao giờ đối xử với họ như cái cách mà tôi được đối xử. Và điều đó ngày càng mạnh mẽ hơn nữa khi tôi trưởng thành hơn, rằng nếu người khác không trả lời/chế giễu câu hỏi của tôi thì tự tôi sẽ có cách tìm ra câu trả lời.

Còn mốc son thật sự của tôi là từ Thầy Tuyên - người đầu tiên đã bắt tay với tôi bằng tay trái với nụ cười đầy trìu mến. Trong một bài giảng, Thầy bảo: "Người ta hỏi để lớn lên." Và đó cũng là niềm tin đầy kiêu hãnh của tôi vào cuộc sống đầy những bất cập nhưng cũng không kém phần cân bằng này.

"Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi".

thế nào!

Kể từ khi khởi động dự án mới, hôm nay mới cảm thấy nhẹ lòng, công sức của chúng tôi cũng đã tạo nên thành quả mà chúng tôi mong đợi.

Hôm nay tôi cũng được hỏi thật nhiều, và tôi cũng hay có thói quen đáp lại bằng một câu hỏi khác; điều mà người hiểu sẽ cảm thấy tò mò, thú vị; còn người khó hiểu thì cảm thấy bí bách hoặc có chút khó chịu, nhưng nhiều khi tôi cũng không muốn quan tâm quá đến việc họ có hiểu hay không :D

Một câu hỏi tôi thường hay được hỏi, trong nhiều lĩnh vực, đặc biệt là công việc của mình rằng, kế hoạch [...] của tôi/chúng tôi là gì? Câu hỏi không khó mà lại rất khó với tôi khi là chính mình. Vì vậy, tôi thường trả lời theo cả hai. Sao cũng được, người quan tâm đến lợi ích thì sẽ thấy vế thứ nhất (không khó) có lợi cho họ và xứng đáng, còn người quan tâm hay tò mò đến tôi/cảm nhận của tôi thì sẽ thấy vế thứ hai (rất khó) cũng có lợi cho họ (và có thể, không có lợi cho tôi chút nào :D).
Thì có sao, đồng xu luôn có hai mặt và những điều thú vị cũng không ngoại lệ.

(vẫn còn cuốn sách chờ mình review nhưng bản thân thật khó chấp nhận review một cách hời hợt bởi mớ cảm xúc hỗn độn những ngày này)

còn lại

LK220606
Có một vài mối quan hệ "hết hạn" theo một cách thật buồn.
Những mâu thuẫn, xung đột, bất đồng xảy ra có thể mang lại những trải nghiệm giúp đối phương hiểu nhau hơn, mối quan hệ bền chặt, khăng khít hơn. Nhưng cũng có một số ít là quá sức chịu đựng của nhau, mà dù sau đó có nỗ lực hàn gắn đến mức nào thì vết sẹo quá lớn đến nỗi chỉ nhìn thôi cũng không thể nào quên được thương tổn đó,
âu cũng là lúc cần dừng lại.
Dừng lại để mọi thứ không quá xa, để giữ lại những kỷ niệm tốt đẹp nhất và mỉm cười nhẹ nhàng mỗi khi nhớ về, để không phải vô tình lướt qua nhau trên đường đời về sau, và cũng để... đối phương bắt đầu một mối quan hệ khác và tìm được chính mình.

"Ra đi không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với một sự từ bỏ, đó cũng có thể là một cách để giữ gìn những gì đã trải qua, nếu người ta biết ra đi trước khi quá trễ".
- Marc Levy -

những điều hiển nhiên

Có lẽ nghịch lý lớn nhất của những người có tiền nhiều nhất là tham vọng sống-trường-thọ với nhiều lý do khác nhau, trong khi những người sống trường thọ nhất của thời đại lại không phải là những người nhiều tiền nhất.

Để cảm nhận được sự an nhiên và bình an trong tâm trí, điều quan trọng cần biết và thực hành liên tục là chấp nhận một sự thật rằng mọi thứ đều cần có sự đánh đổi, và thêm một sự thật hiển nhiên rằng những sự đánh đổi này không hề tương đương về lượng và chất.

Nhân danh "phát triển" mọi mặt của đời sống, chúng ta đã chà đạp và bòn rút (những đức tính mà loài người cho là xấu xa) Trái đất; nhân danh tham vọng "chinh phục" thiên nhiên, chúng ta đã phá hủy đi những gì tự nhiên và tốt đẹp nhất. Rồi mọi thứ đều cần trả giá, chỉ đáng tiếc cái giá không phải "ai làm người nấy chịu".

bạn biết không!?

Để đánh giá thái độ (có thể suy rộng ra một phần cho nhân cách) của một nhân viên, khoảng thời gian anh ấy/cô ấy sắp nghỉ việc chính là khi tôi có thể nhìn nhận rõ nhất. 

Nhân cách thật (đã định hình) của một người không bị chi phối bởi môi trường họ sống; thái độ, sự xứng đáng của những người xung quanh; còn làm hay sắp nghỉ việc... mà chỉ đơn giản nó được quyết định và chi phối bởi chính những quan điểm, giá trị sống cốt lõi, nhận thức, hành vi mà chính họ lựa chọn và theo đuổi trong suốt cuộc đời mình. Nếu một người dõng dạc hô to mình chính trực, trách nhiệm, ham học hỏi thì họ sẽ chính trực, trách nhiệm và ham học hỏi đến cùng.

Bạn có thể thay đổi quan điểm, giá trị, nhận thức, hành vi... Đó là quyền lựa chọn của bạn, nhưng hãy chịu trách nhiệm với toàn bộ những gì bạn lựa chọn và tuyên bố dõng dạc ấy.

Không tiếp tục cộng tác nhưng vẫn có thể giữ gìn, xây dựng và phát triển một mối quan hệ bền vững và cùng nâng đỡ nhau hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

[the hours] lâu rồi mới viết dài như thế

Dạo 1 tuần gần đây, cơ thể mình nó bảo rằng không ổn. Và rồi hôm nay mình đã chính thức xác nhận nó không ổn. Nó cứ rời rạc và chắp nối như những dòng cảm xúc hiện giờ mình đang viết vậy.

Một năm qua vì dịch nên chủ yếu mình di chuyển bằng Grabcar-bike và Chú Tài xế thân thiết gần nhà. Và cũng gần 11 tháng rồi, hôm nay mình mới lại ngồi trên chiếc bus quen thuộc. Cảm giác tự do và yên bình. Mình thích mỗi khi xe vắng khách (dù ý niệm này hơi ích kỷ một chút vì điều này làm doanh thu của cô chú tài xế sẽ ít hơn :D), mình thích cái không gian rộng lớn của nó, mình thích cái cảm giác ngồi ngắm Sài Gòn và đoàn người đang di chuyển từ trên xe cao hơn... và mình cũng thích những dòng hồi tưởng khi đi qua những cung đường quen thuộc. Những hoài niệm đó làm mình ý thức được giá trị, sự quan trọng của những điều đã và đang hiện hữu trong cuộc đời mình: công việc, môi trường làm việc hiện tại so với công việc, môi trường trước kia và điều mình thật sự mong muốn; những con người, những mối quan hệ, những hoạt động hiện tại so với những con người, mối quan hệ, những hoạt động trước kia và điều mình thật sự mong muốn;... Quá khứ làm mình hạnh phúc, tương lai là điều vô chừng, còn một năm gần đây nhất thì...

Mình là đứa cố chấp với bản chất của một điều gì đó. Mình hứng thú và tò mò với việc tìm hiểu và khám phá bản chất của mọi thứ, từ sự việc, khung cảnh đến con người... Trước giờ vẫn vậy nhưng không hiểu sao đến bây giờ mặt mình vẫn còn quá "mỏng" với những bản chất, sự thật trần trụi (chưa tốt, chưa thật) về một điều gì đó, một ai đó, một tổ chức nào đó... Dù đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận kết quả khi đã chọn đi con đường này nhưng tâm trạng mình vẫn có khi tồi tệ bởi những điều đó. Và sẽ càng đáng buồn hơn khi đó là những điều/người vô cùng (ngỡ là) thân thiết.
...
Dẫu sao đi nữa, mình vẫn trân trọng những điều xảy đến bởi nó vẫn sẽ xảy đến bằng cách này hay cách khác và (theo thời gian) mọi chuyện đều sẽ qua nên dù cay đắng hay ngọt bùi, dù buồn khổ hay hạnh phúc, mình vẫn sẽ mở lòng đón nhận và hoàn thiện bản thân tốt hơn mỗi ngày từ những điều đó.

HCM 03/04/2022
(Cám ơn những người bạn, những giây phút vui vẻ hiện tại mà chúng tôi mang lại cho nhau)

nhỏ bé

Chúng ta còn biết bao nhiêu sự khiếm khuyết trong hình hài này để rồi tự nhận thấy mình nhỏ bé và có khi đơn độc; để rồi tiếng bước chân mình nhẹ tênh giữa ồn ào, tấp nập như chẳng hề tạo nên tiếng động nào.

Ánh bình minh
Hương gió mới
Khảy móng tay
Vô lượng địa cầu.

(Nhỏ Bé, 220310)

không đầu không cuối

Suy nghĩ của mình hôm nay khá buồn cười, khá giằng co giữa cái muốn và cái cần; muốn làm nhiều thứ và cũng muốn giải thể nhiều thứ... cũng dễ hiểu cho đam mê trải nghiệm chưa biết điểm dừng.

Chiều tối qua, khi đi ngang qua hai cô bé vừa thoát chết trong tích tắc (mà chẳng hay biết gì) trước mắt mình, thứ cảm giác lưng chừng ấy lại lóe lên...

Hương hoa khoe sắc
Gió trời lồng lộng
Biển rộng trời cao
Tự do bay nhảy.
(Lưng Chừng, 25/02/2022)

khiếm khuyết

 Đâu phải lúc nào ta cũng được ghép trọn vẹn các bức tranh!





đủ

Nhiều khi, chúng ta tự nghĩ rằng mình "nghiện" một điều gì đó - một bản nhạc, cà phê, thuốc lá,... Mỗi khi như vậy hãy tự vấn rằng, mình thật sự "nghiện" chính điều đó hay mình "nghiện" thao tác với nó, "nghiện" một cảm giác lấp đầy nào đó hay "nghiện"-bận-rộn?... 

Dù là gì đi nữa, điều gì vừa đủ sẽ đem đến cho ta niềm vui trọn vẹn. Biết đủ chính là hạnh phúc.

Thật ra thì tự nhiên giờ mình nhớ cảm giác hai đứa ngồi trước hiên nhà, cùng thưởng thức cốc trà hoa nhài (do chính tay anh trồng) dịu ngọt và tinh khiết sau bữa tối dưới cái không khí se se lạnh trước giáng sinh của vài năm trước thật nhiều! (sảng 💢)

(Digital Feelings - Vitalie Rotaru)

[the hours] hiện tại

Mỗi thời khắc chúng ta đang sống, chúng ta đều không biết một giây hoặc mili giây sau đó sẽ xảy ra chuyện gì - tôi thường ương bướng mà nói với mẹ điều này mỗi khi mẹ nói về dự định lập gia đình muộn của tôi, để rồi ta không cần phải bận tâm quá nhiều về ngày mai, về tương lai, về cuộc sống mà quên đi hiện tại, rằng chúng ta cũng đang vay mượn chút khí trời để thở, những nắm đất linh thiêng để sinh sống và vun trồng, chút ánh sáng để ngắm nhìn những điều đẹp đẽ... Tôi càng yêu và biết ơn những điều này hơn sau đỉnh điểm trận dịch hồi tháng 08 vừa qua, tôi càng biết ơn hơn về sự bình an mà Mẹ, gia đình tôi và những người xung quanh tôi đang có. Vậy nên, với tôi mà nói, nếu đã không mong cầu thêm thì việc gì phải chạy đua cho có thêm, cho vừa với người ta hay cho tương lai chưa biết trước được điều gì trong khi yêu thương, biết ơn và đền đáp cho những điều hiện tại đã là chưa đủ!

Nên... sống nhẹ nhàng thôi, đơn giản thôi mà hạnh phúc tròn đầy <3

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương

(Kahlil Gibran)

thời điểm

Chúng ta còn nhiều thời gian để thử - sai, để thỏa đam mê nhưng Ba, Mẹ thì không! Họ không đủ thời gian để chờ chúng ta thử - sai, để thỏa đam mê rồi kịp quay về.

lời xin lỗi vụng về

Một lời xin lỗi đối với những điều đơn giản thường ngày không khó nói, đó là khi chúng ta trễ hẹn, nhỡ giẫm lên chân một ai đó, mua nhầm đồ,... nhưng chúng ta hiếm khi đủ dũng khí để nói lời xin lỗi với những sự việc/hành động tạo nên những vết nứt lớn hơn. Vì sao vậy? Vì ta sợ mình bị thua thiệt, vì ta sợ mình bị phán xét, vì ta sợ người khác nghĩ mình làm sai,... Nhưng ta nào biết, cái ác của Nữ hoàng đỏ căn nguyên là từ lời nói dối của Nữ hoàng trắng mà ra, và chỉ cần một lời xin lỗi giản đơn thì mọi thứ đều được giải quyết. Tất nhiên, dù có lý do nhưng bản chất cái ác vẫn là cái ác, việc xảy ra đều đã xảy ra nên không một lý do nào có thể bao biện được. Và vì con người là động vật phi lý trí, nếu chỉ cần một lời nói có thể hóa giải mọi vấn đề thì tại sao không?!

Hôm nay vì một việc xảy ra với người đồng nghiệp, trong lúc tự nghĩ chỉ cần một lời xin lỗi nhẹ nhàng từ họ là đủ bộ não yếu mềm của tôi nhảy cẫng lên như chưa hề có chuyện gì xảy ra (mọi lần trước tôi cũng đã mong như vậy) thì tôi nhớ đến một người mà tôi đã vô tình tổn thương đến họ chỉ bởi sự im lặng của mình khi lặng lẽ bước qua mối quan hệ ấy (dù rằng tôi luôn nghĩ khi ấy, đó là cách giải quyết vấn đề tốt nhất). Tôi quyết định gửi lời xin lỗi đến người đó, dù rằng, mối quan hệ hiện tại giữa chúng tôi vẫn tốt nhưng vẫn còn một khoảng trống nào đó, một khoảng trống mà chỉ cần lời xin lỗi của tôi là đủ để lấp đầy. Người ấy đã nhẹ nhõm thả mặt 😊 và tôi... cũng nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy mình hoàn thiện thêm một chút nữa khi lựa chọn nói lời xin lỗi, vì tôi coi trọng mối quan hệ này chứ không còn quan trọng đúng/sai, căn nguyên là từ ai nữa.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?