Tiếp tục với "dù vẩn vơ nhưng sẽ không lơ ngơ" ở bài trước, lần này tôi muốn dành ưu tiên nhắc đến đầu tiên là về loạt phim tôi đã cực kỳ yêu thích và thật sự bị cuốn hút đến mức không thể rời khỏi nó trong những season đầu tiên:
![]() |
| Ảnh: "Nụ cười đáng yêu" (Sarah Jean) Screenshot_CM.S01E12 |
Quay lại với The Farewell Party, tôi còn nhớ rất rõ tâm trạng của mình sau khi xem xong bộ phim, cảm giác nhẹ lòng. Người già có những nỗi lòng khó bày tỏ, không thể gọi tên (cũng như những đứa trẻ vậy), việc trải qua khoảng thời gian khi gần cuối đời có thể họ sẽ đối diện với nhiều nỗi sợ hãi, về rất nhiều thứ, và sẽ càng sợ hãi hơn nữa khi họ đang trong tình trạng bệnh tật dày vò đau đớn. Và bỏ qua mọi triết lý về đạo đức và tự do, chiếc máy "tự an tử" cùng mọi con người, cảm xúc, tình yêu xoay quanh nó đã cứu rỗi tâm hồn lẫn thể xác của họ. Người già, bệnh tật, đau đớn, an tử, sợ hãi,... có thể khiến bạn bi quan nhưng không, bộ phim khiến người xem nhẹ nhàng trải qua mọi khoảnh khắc và cung bậc cảm xúc bởi những tình huống hài hước, bởi sự tò mò về diễn biến tiếp theo và bởi những cao trào đúng lúc.
9. Perfume: The Story of a Murderer (Đức, 2006): người ta sống vì cái gì thì chết vì cái đó, một "thiên tài bị nguyền rủa"!
10. Recipe For Farewell (Hàn Quốc, 2022): một bộ phim "chữa lành" về cả thể xác lẫn tâm hồn. Mọi cảm xúc từ vui, buồn, hy vọng, hờn giận, mạnh mẽ, yếu đuối, thất vọng... đều hiện hữu, vừa đủ và vương vấn khôn nguôi, như kiểu con người ấy/khoảnh khắc ấy bạn được gặp nó/xem nó, nhưng sự hiện diện ấy không kéo dài, lại không quá ngắn ngủi, đủ để bạn cứ mãi vấn vương và nghĩ về.

