Những ngày này, sự xả giao hay thật sự quan tâm mà tôi hay nhận được chính là câu hỏi:
"Khi nào [...] về nhà ăn Tết?".
Và cũng tùy người (tùy mục đích của câu hỏi) mà tôi trả lời hay chỉ cần một nụ cười xả giao trở lại.
Đối với tôi, Mẹ chính là Nhà. Chỉ cần Mẹ ở đâu là Nhà tôi sẽ ở đó. Người ta nói bất cứ điều gì về việc này cũng không sao. Mỗi người mỗi cảm nhận, và tôi cũng không thể yêu cầu họ phải hiểu mình hay suy nghĩ giống mình. Nhưng nếu được, chỉ cần họ tôn trọng ý niệm, quan điểm, hành động của người khác, với tôi là đã quá đủ. Dẫu sao thì "Không có gì là vĩnh cửu trong thế giới độc ác này, ngay cả phiền muộn của chúng ta" (Charles Chaplin).
Con người hiếm khi ý thức được tâm trí của họ không bao giờ nằm trong tầm kiểm soát của chính họ. Chính vì vậy mới có cái gọi là "cảm tính". Nhưng người ta lại cố phớt lờ nó, trốn tránh nó, phủ nhận nó. Nỗ lực đó cũng không thể nào phủ nhận sự tồn tại của nó.
Nhưng cảm tính thì đã sao! Chỉ cần nhận thức được rằng nó đang tồn tại, nó luôn tồn tại thì ta sẽ hiểu biết hơn trong mọi suy nghĩ, cảm xúc, hành vi của mình.
Và thiên hạ vẫn... đang đông!
đôi cánh tựa như
vỏ cây, nằm
yên đối xứng -
Và tình yêu là một điều kỳ diệu
một đôi cánh mềm
im lìm dưới hàng hiên
khi tàng cây trút lá.”
