viết để nhớ về những khi chạnh lòng (2)

Dù không có dự định sẽ viết nhưng lại cảm thấy tiếc vì niềm vui nho nhỏ ngày hôm nay.

Lần đầu tiên trong đời, hôm nay mình đi giật cô hồn :))) Mình không ngờ hoạt động này lại vui đến như vậy! Chủ nhà - Chú thì đứng khấn vái sau đó nài nỉ tụi mình "giật", người thì cổ vũ tụi mình (đang chạy bộ quanh khu phố) "Giật đi con!" "Lấy đi con!"..., Anh thì bảo với bé em "Em không hề béo, anh nói thật lòng!" để con bé chịu "giật" :)))

Sau đó, chị L với bé N còn cõng nhau đến nỗi té sõng soài ra giữa đường. Đứa thì đứng, còn đứa lại ngồi cười lăn 😅😂

...

Và viết, để nhớ về những khi chạnh lòng.

4311 776110129

Mỗi một ngày dài trôi qua, chỉ cần nghĩ đến một ly sữa bắp thơm phức là sẽ ổn. Có lẽ, mùi hương ấy đã vô tình "gây chú ý" vào lúc mình vô định nhất, một cách ấm ấp, dịu dàng và trìu mến.

Và đó là mùi hương của sự quan tâm, chân thành nhất mà mình từng có. 

luồng gió mới

Và hai luống hoa Tí ngọ bên đường ray sáng nay là niềm vui và sự bất ngờ với tôi. Chiều nay trên đường về, nhìn phía đường ray bên kia, tôi còn thấy biển báo "Không được hái hoa!". Phải thật sự là những Cô, Chú yêu hoa, yêu cái đẹp, yêu sự thuần khiết và tự nhiên đến nhường nào... 

Cái đẹp hay mọi thứ đều không có chuẩn mực tuyệt đối mà chỉ hướng tiệm cận đến sự tuyệt đối. Nhưng không phải vì thế mà cẩu thả, mà hời hợt với nó. Mỗi người được trao cho sự tự do và sáng tạo là nền tảng để tạo ra "nghĩa" của cuộc sống chứ không phải lợi dụng nó để thỏa mãn những ham muốn ích kỷ của cá nhân. 

Và những ngày này, khứu giác khờ khạo nhưng bướng bỉnh của tôi đã tiếp nhận một mùi hương vào não bộ của nó.

Dạo gần đây cún nhỏ Puppy hay quấn mình mỗi ngày. Sáng chỉ cần vừa mở cửa, P nghe tiếng là sẽ chạy qua ngay, nhưng cô bé rất ngoan, chỉ cần mình vuốt vuốt đầu rồi bảo: "Giờ tao sẽ đi làm nên không chơi với mày được, chiều về rồi chơi nha!", vậy là P sẽ cụp đuôi :(( về nhà. Rồi chiều tối đến nhà, chỉ cần thấy mình ngay đầu cổng là P dù có đang chơi hay đang ăn cũng sẽ chạy tới quấn lấy chân mình, liếm liếm, rồi còn nhảy cẫng lên nữa. Thế rồi 2 đứa dùng dằng mãi ngoài sân đến 15 phút mới mở cửa vào nhà. Ngày nào cũng thế.

Nỗi buồn khi nào cũng hiện diện ở đó. Và ngày càng có nhiều nỗi buồn hơn cứ đọng lại, từng chút một. Nhưng cũng thật may vì sự hiện diện của nó đã cho chúng ta biết mình đã và đang có những thời khắc vui vẻ thế nào. Và khoảnh khắc khi bạn ý thức mình đang vui vẻ, hạnh phúc, nghĩa là niềm vui vẻ, hạnh phúc đó vừa trở thành quá khứ.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?