Dù không có dự định sẽ viết nhưng lại cảm thấy tiếc vì niềm vui nho nhỏ ngày hôm nay.
Lần đầu tiên trong đời, hôm nay mình đi giật cô hồn :))) Mình không ngờ hoạt động này lại vui đến như vậy! Chủ nhà - Chú thì đứng khấn vái sau đó nài nỉ tụi mình "giật", người thì cổ vũ tụi mình (đang chạy bộ quanh khu phố) "Giật đi con!" "Lấy đi con!"..., Anh thì bảo với bé em "Em không hề béo, anh nói thật lòng!" để con bé chịu "giật" :)))
Sau đó, chị L với bé N còn cõng nhau đến nỗi té sõng soài ra giữa đường. Đứa thì đứng, còn đứa lại ngồi cười lăn 😅😂
...
Và viết, để nhớ về những khi chạnh lòng.