bướm đêm

Những ngày này, sự xả giao hay thật sự quan tâm mà tôi hay nhận được chính là câu hỏi:

"Khi nào [...] về nhà ăn Tết?".

Và cũng tùy người (tùy mục đích của câu hỏi) mà tôi trả lời hay chỉ cần một nụ cười xả giao trở lại.

Đối với tôi, Mẹ chính là Nhà. Chỉ cần Mẹ ở đâu là Nhà tôi sẽ ở đó. Người ta nói bất cứ điều gì về việc này cũng không sao. Mỗi người mỗi cảm nhận, và tôi cũng không thể yêu cầu họ phải hiểu mình hay suy nghĩ giống mình. Nhưng nếu được, chỉ cần họ tôn trọng ý niệm, quan điểm, hành động của người khác, với tôi là đã quá đủ. Dẫu sao thì "Không có gì là vĩnh cửu trong thế giới độc ác này, ngay cả phiền muộn của chúng ta" (Charles Chaplin).

Con người hiếm khi ý thức được tâm trí của họ không bao giờ nằm trong tầm kiểm soát của chính họ. Chính vì vậy mới có cái gọi là "cảm tính". Nhưng người ta lại cố phớt lờ nó, trốn tránh nó, phủ nhận nó. Nỗ lực đó cũng không thể nào phủ nhận sự tồn tại của nó.

Nhưng cảm tính thì đã sao! Chỉ cần nhận thức được rằng nó đang tồn tại, nó luôn tồn tại thì ta sẽ hiểu biết hơn trong mọi suy nghĩ, cảm xúc, hành vi của mình. 

Và thiên hạ vẫn... đang đông!

“Một con bướm đêm dưới hàng hiên 
đôi cánh tựa như
vỏ cây, nằm
yên đối xứng - 
Và tình yêu là một điều kỳ diệu 
một đôi cánh mềm 
im lìm dưới hàng hiên 
khi tàng cây trút lá.” 

(Khúc dạo vào đông, William Carlos Williams)


no title

Giấc mơ rạng sáng nay dường như là câu trả lời, hoặc cũng có thể đó là lời giải duy nhất mà tôi tự cho là... của một vấn đề trong suốt thời gian qua. Với tôi, đó không phải là câu trả lời hay hành động mà tôi muốn nhất nhưng nó lại là hợp lý nhất, bởi tôi không muốn mọi thứ trở nên tồi tệ thêm. Và đó là "blue dream".

"True encourage is doing the right things" - một khẩu hiệu được in trên mặt sau áo của một bạn trẻ mà sáng nay tôi thấy trên đường đến công ty. Tôi sẽ xem đó như một lời nhắc nhở dành cho mình mặc dù đôi khi tôi buộc phải chấp nhận đạo đức là một phạm trù mang tính tương đối. 

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?