chó nhỏ, chó nhỏ...

"Đời... về cơ bản là buồn".
Dù nhóm bạn chúng tôi nhìn chung có đời sống cân bằng, nhưng mỗi khi có điều gì đó không vui xảy ra, chúng tôi hay động viên nhau như thế. Và, bên cạnh nhiều điều khác, 
...
Tôi cũng có khi tự vỗ về bản thân mình như thế.

Mở lòng với ai đó thật không dễ dàng, đặc biệt là khi nỗi buồn là cảm xúc và có tính chất lây lan.
Rõ ràng là đừng đặt niềm tin vào ai cả. Không phải vì họ không đáng tin (có nhiều người luôn xứng đáng), mà là chúng ta không có quyền làm thế. Bởi niềm tin của con người phần lớn gắn liền với kỳ vọng, kỳ vọng gắn với một hình tượng, một khuôn mẫu; mà hình tượng hoặc khuôn mẫu đó có khi không phải chính bản thân họ.
Chúng ta đặt niềm tin vào ai đó, vào điều gì đó rồi chúng ta tự mình thất vọng và cho rằng họ thay đổi, họ dối trá. Chẳng qua chỉ là chúng ta đang giận dữ vì họ đã không như kỳ vọng (của chúng ta tự gán cho họ) mà thôi.
Rồi nỗi buồn cứ thế xâm lấn và chiếm hữu một ít, một ít,... và một ít trong khoảng thời gian hữu hạn của cuộc đời mỗi người.

Something disconnected.

"công" và "sở"

Từ bao giờ, trong văn hóa công sở, việc xem và chuẩn bị thông tin trước cuộc họp trở nên quá lạ lẫm; đến nỗi, nếu có ai đó xem trước và phản hồi, họ trở nên "lập dị"; thậm chí, nhóm đối tượng tôi đang đề cập đến lại là những quản lý cấp cao của một tập đoàn. Từ bao giờ, mỗi cá nhân lại cổ súy cho những điều hợi hợt, dễ dãi và hiệu suất thấp đến thế?!

Trong khi, "văn hóa hội họp thể hiện rõ nét văn hóa, tác phong làm việc của từng thành viên nói riêng và của cả doanh nghiệp nói chung. Hiệu quả và chất lượng xử lý công việc trong các cuộc họp có tác động trực tiếp đến năng suất, chi phí, tính cạnh tranh, lợi nhuận của doanh nghiệp và qua đó là thu nhập của chính chúng ta". Ấy vậy mà, mỗi cá nhân ấy đang làm gì?

Chiều nay, một anh quản lý ngồi bên cạnh nói nhỏ với tôi: "Nếu mà họ chịu đọc trước thông tin thì chắc chắn đã không hỏi những câu hỏi như vậy". Cuối cùng, hai anh em tôi ái ngại nhìn nhau cười trừ. Bởi, làm gì được khi một hệ thống nếu muốn thay đổi phải bắt nguồn từ "lãnh đạo làm gương"; đồng thời, mỗi cá nhân phải tự mình trở thành hạt giống của những thay đổi nhỏ và tích cực. Không thể nào có chuyện, tổ chức phải sẵn tốt thì tôi mới tốt. Vậy thử hỏi, tổ chức được hình thành từ đâu!? Chưa kể bản thân mỗi người, trước khi phán xét bất cứ một điều gì, điều tiên quyết chính là, bạn đã làm được đến đâu, hay bạn cũng chính là một phần trong sự phán xét ấy.

"Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng. 
Nhị vàng bông trắng lá xanh, 
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"
(Ca dao Việt Nam)

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?