[the hours] sự thinh lặng

Cây Thiên Tuế nhiều trăm tuổi tại Nam Cát Tiên

Vẫn luôn còn điều gì đấy đợi tôi phía trước - đó là điều duy nhất mà tôi thật sự biết được trong cuộc đời mình. Việc của tôi chỉ cần sẵn sàng khi những điều ấy đến. Mà sự thật là khi tôi nghĩ mình đã sẵn sàng, đó chẳng phải; hoặc khi tôi nghĩ là chưa, mọi thứ cứ thế ngang nhiên xảy đến. Vậy nên, sẵn sàng hay không cũng chẳng còn quan trọng, và tôi cũng không thể kiểm soát được điều đó. Vì thế, tôi chỉ cần sống ý nghĩa cuộc đời mình mà không cần chờ đợi điều gì xảy đến.

Và, trong những tháng qua, thật nhiều điều mới mẻ đã đến, rồi vẫn còn lại ở đây, trong tôi. Có những nỗi buồn khiến tôi day dứt và thất vọng, và cũng có những niềm vui khiến tôi không ngớt nhoẻn miệng cười mỗi khi nghĩ về. Điều đặc biệt hơn vì những điều ấy có thể chính thức được gọi là những trải nghiệm đầu tiên trong đời tôi.

Tôi vẫn luôn nghĩ cuộc sống là cân bằng, có được - có mất, có vay - có trả, có người đi rồi sẽ có người đến, có sống và có chết, có hủy diệt và cũng có tạo hóa... những điều ấy luôn song song tồn tại. Nên cái nhìn của tôi hay bất kỳ ai khác về điều đó cũng chỉ tạo giá trị cho chính bản thân mình, nó không cần chúng ta công nhận vì cơ bản đó là những quy luật hiện hữu. Vì vậy, chỉ cần nhận ra... là đã tốt. Còn lại đều là sự lựa chọn, nhưng khác ở chỗ, đấy là những sự lựa chọn trong tỉnh thức.

Người tôi yêu từng tặng tôi một cái hộp trống không. Phải nhiều năm sau tôi mới hiểu, đó cũng là một món quà (Mary Oliver).

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?