Người ta hay dặn nhau như thế. Nhưng với tôi mà nói, đó không phải tự dặn mình, đó là lời cam kết, và cũng là lý do cho tản mạn ngắn của cuối ngày hôm nay. Có thể dạo này hơi thêm chút việc, thêm chút bận tâm, nhưng sao nữa, muốn viết thì dành thời gian, tâm trí để viết thôi :) Ai cũng bận việc-quan-trọng-hơn của riêng mình, ai cũng đều vô số những lý do.
Dù thật - mơ, mơ - thật chẳng thể nào xác định rõ; cứ cho rằng hiện tại là thật, thì giấc mơ là một phần rất quan trọng trong cuộc đời tôi. Biết bao điều mà chỉ có giấc mơ mới đưa được tôi đến đó, dù chỉ trong thoáng chốc. Đó là những người tôi thương đã rời bỏ mà tôi không thể nào gặp được họ nữa; là những gì dở dang được tiếp nối; những cái ôm tạm biệt đầy luyến tiếc. Có khi chỉ đơn giản là được ngả mình trên đồng cỏ của tuổi thơ rồi lặng yên mà ngắm nhìn bầu trời, dưới ánh nắng chiều ấm áp. Thỉnh thoảng là những cuộc rượt đuổi không đầu không cuối hoặc là một điều gì đó không nỡ rời xa, cho đến khi choàng tỉnh bởi cơ chế sinh học của cơ thể. Đôi lần tìm về quá khứ hay nhìn thấy tương lai mà bản thân biết rõ rằng đó chỉ là mơ và ước rằng, giá như được đắm mình trong giấc mơ ấy thêm một lần nữa.
Quá nhiều sự kiện, quá nhiều cảm xúc như những thước phim. Và mọi thứ, đó là tầng sâu thẳm trong tâm hồn, nơi mà ngay bản thân ta khi tỉnh táo nhất cũng khó thể nào chạm tới.
Tư tưởng tách rời chúng ta, những giấc mơ và đau khổ đưa chúng ta lại với nhau (Nhà soạn kịch Eugene Lonesco)