Hà...... Vì một số lí do mà có những câu chuyện không thể tiếp tục...
Nhưng nó dừng lại để bắt đầu một câu chuyện khác...
Tôi muốn mọi thứ bắt đầu từ những cảm xúc chân thật nhất của mình, từ tận trong tim mà đi ra những câu từ, lời nói, thái độ và hành động. Con người cũng thật nhiều mâu thuẫn, họ muốn biết người khác nghĩ thế nào về mình nhưng lại không muốn người khác biết những gì mình nghĩ về họ. Có hay không họ nhận thức được điều đó là không thể, bởi tai chỉ nghe những gì chúng muốn/người khác muốn chúng nghe, mắt chỉ nhìn thấy những gì chúng/người khác muốn chúng thấy. Hàng ngày có biết bao nhiêu chuyện xảy ra, từ những vui buồn hờn giận đến những biến cố lớn trong cuộc đời, không phải cứ nói cho qua thì cho qua, quên là quên, yêu là yêu, bởi lòng còn đắn đo và vô vàn câu hỏi.
Có những mối quan hệ thật chóng vánh và vụ lợi, và điều đau lòng là khi chúng ta nhận thức được sự thật đó. Điều đó không chắc chắn rằng ai là "nạn nhân", ai là "thủ phạm" vì ở mỗi góc nhìn khác nhau, mỗi quan điểm khác nhau, sự nhìn nhận đúng - sai, phải - trái cũng khác nhau, chẳng phải có những "sát nhân" cũng trên danh nghĩa "thay trời hành đạo" đó sao! Nhưng xét trên cùng một quan điểm, mỗi một mối quan hệ, mỗi một sự việc diễn ra điều cần hai điều, sự chân thành và tin tưởng, chúng ta không thể ích kỉ đòi hỏi sự chân thành và niềm tin từ đối phương nếu bản thân chúng ta không tồn tại điều đó.
Trải qua một vài mối quan hệ, nếu nói đủ thấu thì không nhưng cũng đủ để biết ai là người có thể cùng ta đi đoạn đường dài, bạn thân, người yêu, ngay cả người thân.Trên đời này không có gì là mãi mãi, vì vậy, đi cùng nhau được ngày nào đã là may mắn và đáng trân quý. Có những mối quan hệ có lẽ đủ dài nên họ đã hết chân thành với ta, họ chỉ liên lạc với ta khi họ cần. Có lẽ với họ, tình cảm này chẳng nghĩa lý gì, rằng ta đủ bao dung cho mọi việc họ làm kể cả sự thờ ơ, nhưng họ không biết rằng, mọi thứ đâu phải lúc nào cũng dễ dàng, rằng xe muốn chạy cũng phải có xăng, cây muốn tươi tốt phải có nước, có nắng và một mối quan hệ muốn tốt đẹp phải xuất phát từ hai phía một cách tự nguyện và tự nhiên chứ không phải chỉ là sự vụ lợi về tinh thần hay vật chất.
Tôi ước rằng mình đủ mạnh mẽ và dứt khoác để giữ anh, giữ mối quan hệ này lại, nhưng... được gì cho anh chứ, trong khi ra đi sẽ là sự lựa chọn tốt nhất cho tương lai của anh sau này, và vì tiền đồ của anh quá sáng lạng. Có lẽ như bạn tôi nói, vì tình yêu của tôi chưa đủ lớn nên tôi đã không thể... Và có thể, hai năm sẽ là sự thử thách cho chúng tôi. Tôi sẽ rất nhớ!......