L’esprit d’escalier

Muốn viết một điều gì đó cho Tháng 12 - tháng cuối cùng của một năm với nhiều trải nghiệm. Một vài trong đó là trải nghiệm lần đầu tiên, và còn lại nhường chỗ cho sự bất ngờ với cảm giác mới lạ cho hành động lặp lại từ quá khứ. Mọi thứ không bao giờ, không bao giờ như xưa.

Flower Dome, S, 2408
"L’esprit d’escalier" là cảm giác không dễ dàng để đón nhận và lại càng khó hơn khi nó là "quà tặng kèm" của suy nghĩ thấu đáo và cẩn thận. Những lúc L’esprit d’escalier gõ cửa (mà tôi biết rằng sớm muộn gì nó cũng sẽ đến), trong đầu tôi lại ngổn ngang với rất nhiều suy nghĩ, ý tưởng và hành động thôi thúc; tưởng chừng có lúc, tôi dường như ngạt thở trong nó. Nhưng rồi tôi lại đặt tay lên ngực, vỗ về trái tim bé bỏng và tự trấn an mình, rồi sẽ qua thôi!

Tôi biết rằng sự "không dễ dàng", "khó chịu" hay "bất an" đó đến từ nhu cầu đáp trả một cách chính đáng của bản thân. Nhưng nếu được quay lại, đáp trả xong thì sẽ như thế nào nữa! Điều quan trọng nhất, khoảnh khắc ta cảm giác được một điều gì đó thì nó đã qua rồi, không thay đổi được. Điều có ích nhất tôi có thể làm với cảm giác đó, dòng suy nghĩ đó là hãy để quá khứ trôi qua, tự sửa đổi chính mình. Tôi không định nói để lần sau có thể phản ứng hay đáp trả tốt hơn vì tôi biết rằng, tôi là như thế... vẫn có khi phản ứng "chậm" và vẫn phạm phải sai lầm như thế... và đó là khi tôi trở thành người bạn tốt của chính mình.

Bạn sẽ không bao giờ tìm được bản thân mình cho tới khi bạn đối diện với sự thật (Pearl Bailey)

Hôm nay, cầu mong thật nhiều cho Ông và Bà ở trước nhà được bình an và khỏe mạnh; cầu mong cho Bà bán vé số trong khu tôi ở có thể cảm nhận được những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày; cầu mong cho Anh, Chị bán tạp hóa trước nhà đủ nghị lực để dậy, bày hàng hóa ra sớm hơn và buôn bán đắt đỏ hơn; cầu mong cho Bà chủ của Puppy sẽ có lá phổi khỏe mạnh hơn mỗi ngày.


LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?