NGÀY QUÁ DÀI

Hôm nay em uống 4 ly/ngày. Thật sự em cảm thấy dường như mình không chịu nổi được nữa. Cái mệt mỏi, bất lực, cô đơn và 1 mình lúc trưa khiến em như cảm thấy mình vô dụng. Em chịu đựng giỏi lắm mà anh, như cái cách em giấu cảm xúc của mình dành cho anh và buông ra những lời cay đắng, vô tình. Nhưng tại sao hôm nay em lại khóc lóc, ấm ức như một đứa con nít. Em ghét em những lúc em cảm thấy mình vô dụng thế này. Rồi em lặng lẽ đánh mất mình với quá khứ mờ mịt không rõ hình dạng.
Hôm nay, tại một nơi không xa lạ, những con người không xa lạ nhưng sao cảm giác xa lạ quá. Em cảm giác một sự không an toàn... về mọi thứ. Về người đồng hành cùng em ở lớp, về những người xung quanh em. Giá như... em bớt đi cái ngang bướng, cao ngạo của mình để được gọi điện cho anh, kể lể, than vãn những lúc em thế này thì hay biết mấy. Nhưng em làm không được.
Hôm nay em vô tình làm "bạn đồng hành" của em tổn thương, vì em không đặt mình vào suy nghĩ của họ, em nghĩ rằng họ cũng cứng rắn như em và... em đã sai. Khi nhìn thấy chị ấy khóc, em nghĩ về những ý nghĩ của mình lúc sáng, về những cái thất vọng của em về chị ấy, về những hành động của em,... em cảm thấy mình giống như một tội nhân khi nhìn thấy những giọt nước mắt ấy. Anh bảo em phải làm sao đây? Em mặc kệ thì có sao đâu nhỉ? Em chỉ là người phụ thôi mà. Chỉ cần em "yên phận" làm những gì chị ấy nói, chị ấy không nói thì thôi... thì có sao đâu nhỉ! Em cũng mặc kệ cái cảm xúc, suy nghĩ của em thì có sao đâu! như vậy thì bản thân sẽ nhẹ nhàng hơn. Không mang tiếng là mình "vượt quyền"... Em có nên thế không anh?
Ngày mai em sẽ tiếp tục vì em quyết định thế. Nhưng em sẽ tiếp tục thế nào đây khi niềm vui không hiện hữu, cảm giác an toàn năm trước cũng không có đây anh?

ĐỂ THẤY SỐNG LÀ Ý NGHĨA

Vừa giải quyết xong một mớ hỗn độn. Cảm thấy như ngày hôm nay trôi qua thật ý nghĩa. Mọi việc đã được sắp xếp rất chi tiết và mình hi vọng tuần sau sẽ theo đúng tiến độ. Có lẽ sẽ căng thẳng khi tuần sau sẽ làm việc nhiều hơn nhưng nhiều thứ rồi sẽ ổn thôi, rồi sẽ qua hết một tuần... rồi lại bắt đầu một tuần mới... với Ephata.
Nhiều khi mệt đến mức chỉ muốn gục lên bàn ngủ ngay hay chợp mắt 1 tí cũng được... ngay lúc này đây, nhưng nhiều thứ đang ngổn ngang ra đấy, kế hoạch, tiến độ, phân chia,... rồi còn người sẽ thay và phụ mình trong thời gian sắp tới khi mình tham gia E nữa,... Giờ mình chỉ mong đến tháng 12 thật nhanh và dự án kết thúc như điều mình mong muốn thôi.
Hi vọng tháng 6, tháng 7 này mọi thứ điều tốt đẹp. Điều níu kéo mình tiếp tục với E chính là cô. Chính vì sự biết ơn và quý mến cô. Dù không biết cô nghĩ như thế nào, việc mình quyết định tham gia E năm nay có giúp cô được phần nào hay không nhưng mình vẫn mong... mình mong mình có thể làm được điều gì đó ý nghĩa  và trả ơn cô bằng tất cả sự nhiệt huyết của mình (dù là quan hệ chủ-nhân viên đi chăng nữa). Thời gian 2 năm tuy không đủ để gọi là dài nhưng cũng không hề ngắn, nó đủ để mình thấy quý và ngưỡng mộ cô rất nhiều. Ai biết được năm sau rồi sẽ thế nào, dù thế nào đi nữa, mình vẫn rất cần sự ổn định (mặc dù mình vẫn mong được tiếp tục là "nhân viên" của cô). Khi Dự án kết thúc, Ephata kết thúc, 4 năm Đại học kết thúc, mình sẽ có một hướng đi mới... cho riêng mình.
Cô và một vài thầy cô khác mình quý, trường, vài đứa bạn thân, bài vở, thực tập,... kỷ niệm... mình sẽ nhớ mãi.

NGÀY DÀI

Ngày hôm nay hơi đuối sức nhưng mà vui. hihi... Hôm nay nhìn thấy tóc cô ngắn, lại nhớ về hơn 1 năm trước (hinh như thế), lúc đầu năm học cũng thấy mái tóc ngắn kiểu này của cô :) Lại ước gì thời gian đừng trôi nhanh vậy. Thời gian còn được gặp cô, được nhìn thấy cô không còn nhiều, có lẽ mình sẽ rất nhớ cô; nhưng sẽ chấp nhận. Không hiểu sao mỗi lần bước vào nhà cô, mình cảm thấy thật thân thuộc.... Vậy nên, có những thứ chẳng khi nào mình hiểu được.
Hôm nay khi thầy hỏi: nêu 1 việc mà bạn phải làm mỗi ngày, mình đã chọn cf... hihi... không có gì khác lạ; thiếu nó mình sẽ chẳng làm được gì và thật sự như vậy, đó là thói quen. Nhưng mình biết giới hạn của nó và hi vọng mình sẽ giữ bản thân không chạm đến cái giới hạn ấy.
Tối nay đi ăn tối với mọi người ở E, một anh chàng để lại cho mình một ấn tượng không nhỏ về sự cố gắng thể hiện mình. Hơn mình hai tuổi nhưng ở anh chàng ấy không hề có một sự chững chạc và chín chắn của một người đàn ông 25 tuổi. Tệ hơn, anh chàng ấy lại tỏ vẻ xem thường mối tình của mình khi nói rằng: Quen nhau lâu rồi, mất hết cảm giác, thấy như 1 điều bình thường,... Vậy còn cưới nhau làm gì? đâu phải tự nhiên người ta nói "tương kính như tân".
Thật sự, anh chàng này khiến ngày hôm nay của mình lại thêm một màu sắc mới. Cuộc nói chuyện của anh ta với 2 chị giúp mình luyện tập khả năng quan sát và im lặng. Mình cám ơn anh ta vì điều này.
Dù thế nào đi nữa, ngày hôm nay đối với mình như thế là đủ vui :)

...

Rồi mọi thứ sẽ qua... sẽ ổn cả thôi!

ỔN CẢ THÔI!

Mấy hôm nay, mình tự thả lỏng bản thân mình... sau một số chuyện. Mình muốn mọi thứ, từ niềm vui đến nỗi buồn, kết thúc thật nhẹ nhàng và không tì vết. Một tuần cho mọi chuyện.. thật sự quá dài. Mình tự hỏi lòng mình - có đáng không? Mình vẫn vậy, vẫn căng thẳng, vẫn mệt mỏi, vẫn không cảm thấy vui, thấy hài lòng.
Còn nhiều thứ để hoàn thành, nhất là DA. Cũng gần 6 tháng gắn bó - một khoảng thời gian không phải ít. Giai đoạn "nước rút" này mình cần cố gắng hơn. Không thể để những chuyện linh tinh ảnh hưởng đến, không thể. 
RỒI MỌI THỨ SẼ QUA, SẼ ỔN CẢ THÔI!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?