3 ngày "thảnh thơi"

Những ngày qua mình đã thông suốt rồi, đã nghĩ thông suốt... Và mình đã quyết định buông bỏ, buông bỏ và để mọi thứ diễn ra theo tự nhiên như nó phải diễn ra. Bằng chứng là tối nay mình đặt bút và viết về nó nhưng tâm huyết, hứng thú cũng như những dự định đã vơi dần đi, và mình đã đặt câu hỏi vì sao, vì sao mình phải làm việc này, làm việc này để làm gì???
Mình ghét, mình không muốn một cuộc sống đấu đá, tranh giành lẫn nhau. Mình không muốn, không muốn nó một chút nào cả. Nó khiến cuộc sống của mình trở nên mệt mỏi, đầy căng thẳng nhưng vô vị mà không mang lại chút ý nghĩa nào cả, bởi vì trong tất cả mọi chuyện, đâu phải chỉ mỗi cách đấu đá,  tranh giành mới giải quyết được.
Mình quyết định sẽ trở lại con người của mình, kiên định, vững tâm và nhiệt thành, mình sẽ dung hòa mọi thứ để đúng và sai là chính nó, không thể nhập nhằng giữa đúng và sai được! Không thể!
Ngày mai mình lại phải đối mặt với họ. Cầu mong mình đủ sức mạnh để định tâm và đón nhận họ.
...
Người ta hay nói về con tim, lý trí, lý trí, con tim... Có lẽ hai từ này thôi đã khiến cho tất cả chúng ta phải đắn đo, đau khổ, nhưng nó cũng mang đến những niềm vui.
Thế giới này thật nhỏ. Nhỏ đến mức không thể nào tưởng tượng được cái cách mà nó liên kết những con người lại với nhau trong một sự hỗn độn và khó lòng đoán trước. Tôi lại gặp lại người đó, bạn đã chủ động bắt chuyện, lòng tôi khi đó chỉ tê cứng lại với câu nói vui và hững hờ: "Chúng ta có quen biết nhau à!" Tôi không biết cảm xúc của mình là gì khi thấy một cô gái đi cùng bạn. Cô gái ấy có khuôn mặt, đôi mắt vô cùng giống bạn, và tôi đã không dám biết mối quan hệ đó là gì. Tệ thật!
Lần sau xuất hiện, bạn lại bắt chuyện với tôi và có những hành động tinh nghịch... Cô gái ấy đã xuất hiện với chiếc áo khoác của bạn trên người...
Lại một kỷ niệm đẹp nhưng buồn, với tôi.

Nếu Anh Đi...

Trái Đất nhỏ vì đã cho tôi gặp lại một người giống bạn... có lẽ, không phải bạn.
Trong chuyến đi ấy, tôi bỗng giật mình khi gặp khuôn mặt đó. Trong đầu tôi vỡ ra vô số ý nghĩ, trong đó là câu trả lời cho việc tại sao bạn im lặng suốt một thời gian dài. Nhưng không, khi người ấy cười, không phải là nụ cười tỏa nắng đó, không phải nụ cười quen thuộc đó.
Tôi và người ấy gặp nhau. Người ấy gọi tôi là chị và tự xưng nhỏ hơn tôi 7 tuổi dù tôi thừa biết người ấy chỉ nhỏ hơn tôi khoảng 1-2 tuổi mà thôi (thông qua cái cách mà người ta mô tả và nói về người ấy). Nhưng... dù là gì đi nữa, khi người ấy không cười, tôi vẫn luôn nghĩ đó là bạn, giống đến kỳ lạ, từ mái tóc, từ vóc dáng, cơ mặt cho đến những lời nói, sự chín chắn trong suy nghĩ... Nhưng, không phải là bạn.
Tạo hóa diệu kỳ nhưng cũng thật trớ trêu. Có lẽ tôi nên cám ơn lần gặp mặt ấy, đó có thể là sự bù đắp cho tôi (một cách nhìn). Đã đến lúc tôi muốn quên thật rồi.

Một bài hát tôi hát tặng mọi người đêm hôm đó và thầm tặng người ấy như một lời tôi muốn nói với bạn...


HẾT THỨ 2 RỒI!

Hôm nay đã hết ngày nghỉ lễ thứ 3 rồi. Nhanh thật! Có vẻ muốn níu kéo, muốn được lười thêm vài ngày nữa :D :D
Ngày hôm nay đã có lúc hụt hẫng, cảm giác giống như đang chơi trò mạo hiểm mà bị đau bụng kéo dài vậy :3 Mình đã không thể bắt đầu hành trình Sài Gòn - Pleiku được dù đã chuẩn bị được kha khá. haha... Và mình nhận thấy, cả đời này, chỉ có Mẹ và 1 Người nữa có thể khiến mình phải "trở mặt như trở bánh tráng" như thế. Thật là... Dù hụt hẫng, dù cảm thấy có lỗi với "người thương" nơi xa nhưng dù sao, đấy cũng là điều đúng đắn. Thay vào đó, cuộc nói chuyện mấy giờ đồng hồ với "người thương" xem như một kiểu bù đắp và đầy hứa hẹn cũng khiến mình nguôi ngoai, cảm thấy "cuộc đời tươi đẹp trở lại". Cám ơn!
Tự nhiên tối nay mình nghĩ về giấc mơ đêm qua. Mình mơ thấy (dù không đúng là cảnh tượng xưa) cảm giác của cái hè đầu tiên mình tham gia Ephata (không hiểu sao chẳng nghĩ đến nhưng lại mơ về), cảm giác ấm cúng và thật nhiều tiếng cười. Đó đã là một ngôi nhà thật sự...
Mỗi người đều có quá khứ, có thể là tràn ngập hạnh phúc nhưng có người phần lớn là đau thương. Và, đấy là một phần con người ta. Thiên Thần như những viên kim cương, không ai có thể tạo ra chúng mà phải tìm ra. Mỗi viên đều độc đáo. Và đâu đó, một khi nào đó, chúng ta đã và sẽ là Thiên Thần.
One Man's Dream.
#Thiên Sứ
#Tình yêu nhỏ

Vì sao người đến và đi như một cơn mưa rào?


Chúng ta sẽ khó biết được, chúng ta nhớ nhung một người đến mức nào cho đến khi đã mất họ.
Tôi quen bạn từ 2013, qua facebook. Khi ấy tôi dùng facebook khá thường xuyên. Và thật ngạc nhiên cho đến cả những dòng stt vẩn vơ của tôi cũng khiến bạn quan tâm. Bạn đồng cảm và ủng hộ tôi một cách vô điều kiện. Sau này, tôi và bạn thường chat qua lại, like stt của nhau. Chúng tôi nhớ đến những ngày đặc biệt của nhau và chủ động nhắn tin, chúc mừng. Và tôi đã vô cùng ngạc nhiên khi bạn nhớ sinh nhật tôi và nhắn tin chúc mừng trước 2 ngày. Đó là quãng thời gian tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ, hứng khởi.
Chúng tôi đã kéo dài như thế trong 2 năm 1 ngày. Và cái 1 ngày lẻ loi ấy là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện với nhau. Vẫn những tin nhắn hỏi han và quan tâm nhau. Tôi không nghĩ rằng, chúng tôi kết thúc như thế. Không một tin tức gì về nhau. Không 1 lời tạm biệt sau này.
Tôi biết công việc bạn bận, vì thế, những tin nhắn tôi vẫn gửi cho bạn đều đặn, rồi sau đó thưa dần, chỉ còn trong ngày đặc biệt của năm. Tôi không biết vì sao... Quãng thời gian ấy, cảm giác trống rỗng đến lạ. Tôi ngóng chờ tin nhắn của bạn mỗi đêm. Nhưng không! Bạn cũng không đọc được rất nhiều tin nhắn sau ngày hôm ấy của tôi. Tôi không biết điều gì đã xảy ra. Không biết.
Cho đến bây giờ, mỗi lần nghĩ về bạn, nhìn lại hình ảnh của bạn, tôi không hiểu nỗi cảm xúc của mình...
Ngay từ lúc bắt đầu đã là một sự ngớ ngẩn rồi. Và càng ngớ ngẩn hơn khi những điều đó, tôi không thể nào quên được.
Tôi tự hỏi, vì sao bạn đến và đi như một cơn mưa rào?
Đến bây giờ, tôi vẫn ước, ước một ngày tôi được gặp lại bạn... Quá khứ đẹp, rất đẹp của tôi.

HCMC 03 Apr 18

Hôm nay cô bé mới thử việc 2 tuần của Cty phải nghỉ. Tôi cứ cảm thấy không nỡ. Tôi suy nghĩ về những bạn sinh viên mới ra trường, đang loay hoay tìm việc như cô bé ấy... Một nụ cười dài và câu nói chào tạm biệt rồi kết thúc. Cuộc sống có những mối duyên thật ngắn ngủi.

Hôm nay chị Hương kể tôi nghe về cuộc họp giữa chị, HR với Mrs.Nhân và Mr.Bình. Tôi cảm thấy tức giận và thất vọng vô cùng, về tư duy và tầm nhìn hạn hẹp của nhà quản lý, về sự cợt giỡn, dối trá của con người. Tôi đã kể chị nghe câu chuyện về một người cô của tôi, đã chấp nhận bỏ qua những lợi ích hấp dẫn khác và lựa chọn ở lại, nơi đã từng cho cô cảm giác là một mái nhà. Một câu chuyện không mấy tương đồng, nhưng chính bởi một điểm chung, cuộc đời đâu phải có thế, cứ thích là được sống theo ý mình, cho bản thân mình. Lương tâm và tình cảm có khi yếu mềm khiến ta phải do dự và lựa chọn. Nhưng mọi chuyện dù thế nào đi nữa, tôi nghĩ rằng bản thân luôn có sự mách bảo riêng, ít nhiều sẽ khiến người ta cảm thấy thoải mái tức thời hoặc sau này. Rằng không còn gì phải hối tiếc.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?