NHẬT KÝ NGHỈ VIỆC - Ngày thứ hai 29.06

Sáng ngày thứ hai mình ngủ quên nên đi làm khá trễ, nhưng dù sao, mình vẫn không cho phép bản thân dễ dãi như mọi khi.
Thật sự thì buổi sáng, mình hơi giận chú tài xế vì hôm thứ 3 chú đã thất hứa và không gọi điện báo trước cho mình 1 tiếng. Cả đoạn đường đi mình đã không nói một lời nào với chú cả, nhưng mình nghĩ, mình sẽ quên và hết giận chú mau thôi.
Đến cty, vừa đến tủ lấy laptop, gặp cô ấy bước ra, có vẻ không đúng thời điểm lắm, nhưng mà vẫn không sao cả. Dù không muốn phải nhìn thấy (mình chẳng biết tại sao và cảm giác này là gì, là ghét hay không thích hay xem thường hay ngại, vì không đáng để suy nghĩ nên mình đã không để tâm tới nhưng mỗi lần thắc mắc thì lại không có lí do), nhưng đâu phải cuộc sống được thêu dệt từ những gì chúng ta mong muốn.
Ngày thứ 2 cũng không có gì quá đặc biệt, chỉ là mình có nhiều thời gian hơn để tập trung vào công việc quan trọng của bản thân (chính bởi họ đã tạo một lỗ hổng vì nỗi sợ hãi vô nghĩa) nên mình làm được khá nhiều việc. Mình vẫn không quên công việc hỗ trợ phòng ban khác dù với cái cách hành xử sai lầm và tự nhận thiệt hại về Cty của cô (là cố tình tách mình ra khỏi cái cỗ máy cũ kĩ, ép buộc và đầy sự u uất mà cô đang xây dựng dưới danh nghĩa của cái gọi là đoàn kết, hợp tác) thì nếu muốn, mình vẫn có lí do để không làm hoặc chuyển cho người khác. Dù sao thì, trách nhiệm vẫn là giá trị theo mình đến giờ. Mặt khác, có lẽ các phòng ban khác cũng sẽ bị ảnh hưởng một thời gian dài sau khi tự xây dựng cỗ máy của chính mình.
Mình cũng tiến hành chuyển tài liệu từ drive của mình sang drive bàn giao vì những thứ này mọi người đều được chia sẻ và đang thao tác, mà khi đã nghỉ thì mình không để những tài liệu đó trong drive cá nhân nữa, nhưng nếu xóa hết nó đi, chắc chắn mọi thứ sẽ điêu đứng hoặc tải vào drive khác thì cũng mất thời gian để share. Trời ơi, hơn 40Gb, mình dành thời gian để chuyển sở hữu của từng file nhỏ. Mình vẫn lựa chọn trách nhiệm...

NHẬT KÝ NGHỈ VIỆC - ngày thứ nhất

Ngày hôm qua mình đến Cty sớm hơn thường ngày, có lẽ vì tâm trạng tốt :)
Mình đã có thời gian thảnh thơi nhiều hơn để nhìn và cảm nhận thật sâu sắc mọi thứ xung quanh, con người, cảnh vật, vì thực tế mà nói, cô ấy đang cố gắng tách mình ra khỏi mọi thứ. Không sao! Đối với mình, đó là sự nhẹ nhõm và với họ mà nói, đó là một sự lựa chọn không khôn ngoan tí nào. Công việc từ các phòng ban khác đến, mình vẫn xử lý tốt và tất nhiên, mình sẽ cc cho cô ấy, một con người ham kiểm soát tất cả mọi thứ và 2 người sẽ nhận bàn giao công việc từ mình. Mình bắt đầu việc bàn giao từ việc chuyển đổi drive cho những tài liệu cũ. Thật nhiều tài liệu quá và ngốn dung lượng nữa, chuyển qua drive mới cho họ chắc người nhận bàn giao phải share lại từ đầu. Vừa làm vừa nghe những bản nhạc của Yanni, thật không quá khi người ta nói, "nghe nhạc Yanni để tìm thấy sự thành công", những bản nhạc khiến dòng công việc của mình trôi theo nó một cách đầy động lực, hứng khởi và sáng khoái.
Mọi chuyện sẽ không có gì nếu buổi chiều không có 2 cuộc nói chuyện ấy, chúng đều khiến mình cảm thấy rất buồn cười. Cuộc trò chuyện rất gần gũi và những offer hay ho được nêu ra. Why? Một dấu chấm hỏi lớn hiện ra trong đầu mình. Mặc dù mình lờ mờ đoán được 1 số lí do nhưng cái bản chất là điều khiến mình suy nghĩ. Rồi cuộc nói chuyện thứ hai khiến mình cảm thấy buồn cười hơn nữa về nỗi lo sợ của họ. Họ lo sợ điều đó, đương nhiên! Nhưng quan điểm rất rõ ràng, chỉ cần bạn hành động đúng luân thường đạo lý thì bạn không sợ lòng dân không phục, đơn giản là như vậy. Và tôi quyết định mặc kệ họ muốn làm những gì.
Mọi thứ luôn có cách giải quyết, chỉ cần nói ra điều bạn thật sự muốn.

NHẬT KÝ NGHỈ VIỆC - Ngày gửi đơn

Thời gian gần đây khá nhiều chuyện xảy ra với nhiều cảm xúc lẫn lộn, những hành động và quyết định đan xen lẫn nhau.
Nơi này là nhà, chính xác là gia đình thứ 4. Và mình tin chắc rằng, rồi sẽ có những ngôi nhà thứ 5, thứ 6, thứ 7... nữa, nhưng, thật không dễ cho những ngày cuối cùng ở đây, đặc biệt với những con người như mình, lấy tình cảm con người với nhau để làm niềm vui.
Nếu nói rằng mọi chuyện đã qua để cảm xúc tĩnh lặng là thì là không thật, là gượng ép; nhưng nó cũng không quá lớn đến nỗi để lưu lại dấu ấn đặc biệt nào đó trong lòng. Cảm xúc lớn nhất thời gian này của mình là thất vọng xen lẫn nuối tiếc và tự hào. Thất vọng vì một con người mình từng kính trọng lại có những hành động và lời nói trở mặt một cách nhanh chóng đến như vậy. Mình cảm giác trong họ thường xuyên là sự dằn xé và tranh đấu mãnh liệt giữa 2 con người, một con người đầy mưu mô và đa nghi, một con người tình cảm, biết lắng nghe và thấu hiểu. Tuy nhiên, sự thất vọng của mình chính là cái con người mưu mô và đa nghi ấy, chỉ qua một đêm, đã lấn át và chiến thắng để rồi chính con người mình tôn trọng lại thốt ra những câu nói và từ ngữ của sự ích kỉ, thiên vị và bất chấp lẽ phải. Mình thất vọng vì họ là những người lớn tuổi, đầy học thức nhưng lại nhận thức sự thật một cách "chậm chạp" và phiếm diện; lại đi đối phó với một người chỉ bằng tuổi con, cháu của mình. Sự thất vọng kéo theo cảm giác tiếc nuối, tiếc nuối vì những gì mình và mọi người đã cày công xây dựng và vun đắp, vì những lý tưởng và mục tiêu tốt đẹp thật sự lại bị từ từ chôn vùi vì một con người làm mọi thứ chỉ biết phục vụ cho lợi ích cá nhân và sự hiếu chiến. Suy cho cùng, mọi thứ đến đều đúng thời điểm nó cần phải đến, vậy nên, mình tự hào vì mình đã cố gắng cho công việc, cho những giá trị tốt đẹp, đó là sự thật, sự tôn trọng và yêu thương. Và nếu từ bỏ sớm thì có lẽ, cảm xúc lúc này của mình sẽ tràn đầy sự tự ti, sẽ không thể đối diện với tất cả những người đã tin tưởng và làm việc, hợp tác với mình.
Thời gian tới, mình sẽ được thấy nhiều thứ hay ho.

Thứ 5 buồn

Dạo này đến Cty mình đều tự nhủ rằng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, nhưng cảm xúc mỗi lần nghĩ về cái cách họ đối xử với mình, mình cảm thấy không vui, cổ cứ nghẹn. Mình không có nhu cầu quyền lực, cái mình muốn đó là một hệ thống vận hành trơn tru, trôi chảy và không cồng kềnh và mình cũng nói rõ nhưng họ mặc định con người, ai cũng như cách họ nghĩ. Thật đáng buồn cho một nơi không đủ niềm tin để vận hành mọi thứ. Sự nghi kị lẫn nhau vượt qua niềm tin cần có là cái chết ngầm được báo trước.
Mình sẽ cố gắng, cố gắng mỉm cười (cũng chỉ là cơ miệng thôi mà), và mình tin, mình sẽ ổn, sẽ vui vẻ và mọi chuyện xảy ra sẽ như ý mình muốn. Việc mình ở lại hiện giờ, đó là sự cống hiến, và việc mình ra đi, đó là đúng lúc, và mình hy vọng họ sẽ thức tỉnh.

Ngày trọn vẹn

Hôm nay là Ngày của ba. Với tôi mà nói, có lẽ bất cứ ngày nào trong năm cũng có thể là ngày của cha, khi mà tôi luôn cần và nhớ đến Người. Nhưng cái cách mà thế giới tạo ra ngày của cha hay ngày của mẹ không phải là xáo rỗng hay nực cười mà là một lời nhắc nhở hay "đánh thức" tất cả mọi người con trên thế giới này.
Ngày hôm nay tôi và Mẹ đã có một ngày nghỉ tuyệt vời và cũng là một ngày Tết 5/5 thật vui vẻ và ấm áp. Tôi và Mẹ đã nấu ăn cùng nhau. Sự nhầm lẫn của Mẹ đã vô tình tạo nên một món ăn ngon đến mức hai Mẹ con cứ trầm trồ khen ngợi. Rồi chúng tôi cùng xem phim, cùng bàn luận. Đấy chính là hạnh phúc của tôi khi thật trùng hợp, một người bạn đã hỏi tôi thế nào là hạnh phúc.
Ngày hôm nay tôi cũng dành thời gian cho gia đình của mình. Tôi đã gọi điện cho Chị 4, cho Dì 6 và hỏi thăm ông ngoại, chat với Anh 3, gọi điện cho C.Lan, trả lời tin nhắn của Chi và nói chuyện phiếm với Hằng. Và, tôi cảm thấy rất vui vì tôi đã dành thời gian cho nó. Một ngày thật trọn vẹn.
Tôi nhớ cũng mùng 5/5, khi tôi còn nhỏ, rất nhỏ đến mức giờ này kể lại cũng chỉ là ngẫu nhiên và lộn xộn. Đó là thời khắc tôi điếm ngược từng ngày để chờ Mẹ về. Tôi nằm đu đưa trên chiếc võng mắc dưới gốc cây vải ngoài đầu ngõ và chờ Mẹ. Tôi không nhớ rõ rồi Mẹ có về hay không. Không ai, không bất kỳ một ai có lỗi trong việc này nhưng cũng chính vì niềm hạnh phúc phải đong điếm từng ngày nên tôi rất ghét sự chờ đợi và mãi đến bây giờ...
Cầu mong một ngày đầu tuần thật suôn sẻ!!!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?