thinker & dreamer


Hôm nay là một ngày đẹp trời (dù Sài Gòn dòng người vẫn hối hả chạy mưa), chúng tôi có hẹn - cũng như lần cuối gặp nhau ở Sài Gòn mà chưa biết khi nào sẽ lại gặp.

Chúng tôi đã cùng nhau uống trà, cùng nhau ăn trưa và hàn huyên đến chiều. Cuối cùng vẫn là chia tay nhau trong cảm giác có chút bồi hồi. Không hiểu sao dù sẽ không còn cùng nhau khám phá các ngóc ngách, món ngon; cùng nhau tán gẫu; cùng nhau than thở; cùng nhau mua sắm; cùng nhau ăn, uống và cười cho đến cuối ngày... đến tận vài năm nữa nhưng mọi cảm giác vẫn cứ còn nguyên như người vẫn sẽ còn đó.

Có lẽ vạn vật đều thế, nhân sinh quan, thế giới quan của mỗi người sẽ chi phối cách họ hành động và khi tiếp xúc với những người bình lặng mà đón nhận cuộc sống, chúng ta cũng sẽ cảm cuộc sống ở góc nhìn của họ và cảm thấy bình an hơn.

Hẹn gặp nhé, giữa Sài Gòn!

con chó mùa xuân

Ngày hôm nay cũng sẽ không có gì đặc biệt với những công việc mỗi ngày để rồi kết thúc nó trên chuyến xe về nhà lúc trời bên ngoài đang mưa (tôi tưởng tượng vậy vì dạo này trời SG hay than thở và làm mưa mỗi chiều) nhưng thực tế thì thường lệch đi không nhiều, chỉ 60% thôi :D Tôi thẩn thờ ngồi trên xe rồi ngủ khi nào không hay vì cái tiết trời hay làm người ta mệt mỏi. Cũng may, trước lúc về nhà, tôi đã kịp đưa ra một quyết định mà tôi tự nghĩ khá hay ho - đi nhà sách, chí ít vì buổi sáng lúc ngồi xe đến Cty, tôi đã nghĩ thú vui trên đời không hẳn là sở hữu một cái thư viện bự chảng trong nhà riêng mà là nhà ở kế bên nhà sách :)) Tôi không thích sở hữu, càng không muốn ràng buộc bất cứ điều gì.

Vào nhà sách cũng không phải ý định ngẫu hứng mà tôi đã có dự định từ tuần trước vì chỉ ở FHS mới có cuốn sách ấy, tôi tính mua nó tặng cho một người bạn. Vì sách chỉ có khi đặt online nên tôi hơi một chút thất vọng lướt qua vài vòng. Với tôi, trước khi đi nhà sách mà không biết mình muốn cuốn sách nào hay thể loại gì thì nhà sách sẽ trở thành một mê cung đầy thách thức với chiếc bụng rỗng, cái mũi sụt sùi mãi và một bộ não còn đang lơ lửng. Patrick Modiano, thế rồi cái tên ấy hiện ra ngay trước mặt tôi, chặn đứng những bước đi lơ đễnh, trước mắt tôi là những cuốn tiểu thuyết mới được xuất bản năm nay của ông. Văn chương của Patrick Modiano là văn chương của ký ức, của những bất định, thể hiện rõ từ cái tên của tác phẩm như: Hoa của phế tích, Kho đựng nỗi đau... Nhưng tôi thích văn chương của ông bởi mỗi tác phẩm đều rất "kiệm" chữ, phong cách rất riêng và tinh tế phác họa từng cảnh, từng góc nhìn từ mọi thứ; và có lẽ, vì tôi tìm thấy mình đâu đó, trong những con người "bohème" ấy. Mà đọc một lần cũng chưa đủ thấm hết, phải đọc thêm nhiều lần nữa để hiểu trọn cái bối cảnh, tâm tư, cảm xúc, góc nhìn,... của nhân vật; nếu bạn cảm được văn chương của ông, chỉ cần bạn mở cuốn sách ra là sẽ bị cuốn ngay vào từng con chữ cho đến hết mà không cam.

Trên bàn có 4 cuốn sách và Con Chó Mùa Xuân (Chien de printemps, 1993) tạo cho tôi sự tò mò vì cái tên, vì "con chó", vì "mùa xuân". Bìa sách vẫn vậy, không một chút cầu kỳ nhưng tôi vẫn thấy luôn hài lòng. Trên bìa sách còn có... "Ồ, một chiếc máy ảnh cổ!", tôi kiểu tò mò: Con chó, mùa xuân, máy ảnh và cố gắng tìm ra mối liên kết của chúng với nhau (đây là thú vui cố hữu). Rồi với sự tò mò và thích thú, tôi đã mua nó cùng một cuốn sách khác.

Nếu một ngày trôi qua mà chưa có điều gì khiến bạn thích thú, không sao cả, hãy đứng dậy, nhấc chân lên và đi tìm nó thôi!^^

dại khờ

Khi cảm thấy nóng, rát mới biết mình lỡ dại nghịch lửa. Nhưng rồi sao? Chẳng phải cũng có câu trả lời rồi sao, đó là lửa, mang đến ánh sáng và ấm áp nhưng lại bỏng rát và vô tình. 
Khi muốn bắt đầu một điều gì đó còn là bí ẩn, hãy nhắm mắt và nghĩ rằng, mọi thứ đều sẽ qua và thay vào đó là dũng cảm trải nghiệm. Đáng mà... 

alone


Giá mà những tiếng đắng cay 
Thay bằng đôi tiếng xưa nghe Mẹ hò...
Rau răm, bông bí, con cò...
Sang sông, qua - bậu, chuyến đò, mình ên...
"dẫu rằng lần đó chênh vênh 
thì tim vẫn giữ, không quên hẹn thề..."
(Thảo Trang)

👀

Trời BD hôm nay khá âm u. Buổi trưa trời lại lác đác vài hạt mưa nho nhỏ khiến Mẹ phải chạy ra ngoài lấy đồ rồi sau đó trời ngừng hẳn, nhưng vẫn âm u.

Một ngày yên bình và nhẹ nhàng trôi qua.

Buổi chiều, những chú chó tinh nghịch nhà hàng xóm lại phá phách mấy chậu rau thơm Mẹ trồng (vậy mà tối qua về mình bảo Mẹ đem vào để gần nhà luôn đi mà Mẹ không chịu, bảo ở đó nó mới tốt). Mà hẳn mấy tụi nhóc đó chưa được lĩnh giáo đả cẩu bổng của Mẹ nên mới ngông cuồng hai lần phá phách không sợ gì như thế. Mình nghĩ, nó mà thử nhận một lần đi là nhớ cả đời :D

...

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?