LỜN VỜN

Giấc mơ của mình giờ đây đã bị chiếm hữu bởi những kỉ niệm. Bên tai mình lúc nào cũng văng vẳng đâu đó tiếng cười của mấy nhóc, tiếng "méc" cô, tiếng hét, tiếng hát,... Mình nhớ chúng quá! Nhớ không chịu được.
Ước gì bây giờ mình được gặp tụi nhỏ như những tuần trước. Ước gì đêm nay mình lại được mất ngủ vì tiết Dự án. Ước gì sáng sáng mình được thức dậy vội, vệ sinh vội rồi nhanh đến trường. Ước gì mình được tận hưởng cái cảm giác mệt mỏi của những ngày đi làm về rồi lăn ra ngủ mà chẳng nhớ gì ăn uống. Mình nhớ sáu tuần qua. Mình nhớ cô, nhớ Trang, nhớ chị Vy... Biết sẽ còn gặp lại nhưng cảm giác thân thuộc thì chắc không còn.
Cái cảm giác tiếc nuối tràn ngập vào cái ngày thứ 7, lần cuối cùng mình được lăn ra căn phòng của lớp mình. Nằm ngửa, nhắm mắt, lắng nghe mọi âm thanh, cảm nhận cái lành lạnh của máy lạnh và nền nhà. Chỉ ước gì được nằm mãi.
Ly cà phê cuối cùng mình pha cho cô, cho mọi người. Mình nhớ! Nhớ nụ cười của cô, của mọi người; nhớ cái hương vị phảng phất qua mũi mỗi khi nước từ từ đổ vào ly. Cái cảm giác đến đê mê xua tan mọi căng thẳng và khoảng cách.
...
Mọi thứ bây giờ đang tạm thời xếp lại và cũng có thể là xếp lại mãi mãi (đối với mình). Căn phòng mình giờ đây đã có riêng một góc nhỏ dành cho Ephata, cho hình thành sự sống, cho 5 cuốn nhật ký mà các em vội không mang về. Lòng của mình (không biết từ bao giờ) cũng đã dành riêng cho Ephata, cho tụi nhỏ một khoảng không. Hơi nặng và buồn nhưng mỗi khi nhớ về lại thấy ấm...
Đợi chờ...

CÀ PHÊ - CẢM XÚC

Không biết từ khi nào, tôi lại trở nên phụ thuộc vào cà phê đến vậy.. đến mức mất kiểm soát...
Thời gian trước bản thân đã giảm đi rất nhiều, một ngày dù nhiều nhất cũng chỉ 1 ly nhưng bây giờ...
Tự nhận thấy vấn đề của bản thân. Trước đây uống chỉ vì thích, nhưng bây giờ uống vì phụ thuộc.
Dần dần tôi nhận ra, sự trùng hợp của những ly cà phê mà tôi uống, đó là vào những khi tôi đang căng thẳng, bực mình hay tức giận điều gì đó, ly cà phê khi ấy sẽ giúp tôi kiềm hãm cơn tức giận của tôi lại. Tôi nhẹ nhàng và thoải mái hơn, thế rồi mọi việc cũng dần tan biến.
Trưa nay, sau cuộc họp không có ly cà phê như mọi ngày, đầu tôi như muốn tung lên. Sáng ấy lại bị căng thẳng vô cớ làm tôi không thể nào chịu nổi..
Tôi đang dần biến mình thành kẻ ngớ ngẩn và ngu ngốc khi để cho nó thành kẻ cho tôi dựa giẫm. Làm thế nào để từ bỏ?

TỰ VẤN SAU THÁNG LƯƠNG ĐẦU TIÊN TRONG ĐỜI

Hôm nay... một ngày đáng nhớ! Lần đầu tiên trong đời mình được cầm tháng lương đầu tiên. Bất ngờ nhưng lại không tò mò. Cũng chẳng hiểu mình là con người như thế nào nữa. Mình chẳng quan tâm trong đó có bao nhiêu và thứ đó có phải của mình hay không. Có lẽ vì mình chưa đến lúc phải nếm trải cảnh bon chen mưu sinh và kiếm sống.
Hôm nay là sinh nhật cô. Người mà lâu nay mình rất quý. Nhìn cô cười, nụ cười vẫn như thường ngày thôi nhưng mình lại thấy vui khác lạ. Có lẽ vì chưa bao giờ mình nghĩ đến việc sẽ được trực tiếp hát bài "Happy birthday" tặng cô. Cũng chưa bao giờ mình nghĩ đến việc sẽ được gặp cô mỗi ngày. Mới một tháng thôi mà mọi thứ thật khác xa những gì mình nghĩ. Trên đường về, nghĩ đến nụ cười hạnh phúc của cô khi đó mình cảm thấy có lỗi. Có lỗi thật nhiều vì đã "giận" cô nhiều chuyện mà lẽ ra mình không nên. Giờ nghĩ lại mới thấy, đó chỉ là những chuyện thật bình thường với những người đi làm và bản thân nên chấp nhận. Vậy mà mình lại giận và trách cô. Nhiều lúc mình không kiềm chế được bản thân trong những tình huống bất ngờ, dù lúc đó như thế nào đi nữa, người ta có trách mình sao chỉ quan tâm đến lớp mình, hay cô trách mình sao không quan tâm đến lớp,... mình cũng không nên giận cô vì cô không biết những gì đã xảy ra trước đó và ngay bản thân mình cũng nên dung hòa mọi thứ.
- Tháng qua, mình có những lúc không kiềm chế sự tức giận của bản thân mà làm ảnh hưởng đến những "thiên thần" bé nhỏ. Thật sự, mình rất mến chúng nhưng lại không biết làm thế nào để giữ được ranh giới giữa tình cảm và trách nhiệm. Mình thiếu kỹ năng sư phạm, chính vì vậy mình dùng uy lực để các em phải giữ trật tự và ngoan ngoãn. Nhiều lúc khi đang chơi với các em, chỉ ước sao các em luôn đáng yêu như thế khi trên lớp học. Thật sự mình rất hối hận vì điều này. Chính vì thế mình cảm thấy không xứng đáng với số tiền lương ấy.
- Còn một chuyện (dù cảm thấy đó không phải là lỗi) mình cảm thấy thiếu sót, chính là mình không đủ khả năng để dung hòa với tất cả mọi người. Khả năng giao tiếp của mình không tốt, mình càng không có "miệng, lưỡi" để khiến người khác hài lòng và vui vẻ mỗi khi tiếp xúc... nhiều khi thấy bản thân thật nhạt nhẽo.
- Khả năng của mình dường như không đủ để làm việc ở nơi này, chính vì vậy mình cảm thấy có lỗi với cô rất nhiều. Mình sợ thầy, mọi người sẽ trách cô vì đã "mời gọi" một đứa hầu như "không biết gì" như mình về làm.
....
Nhiều cảm xúc khó tả. Nhất là cảm giác có lỗi khi thường hay giận cô và uy lực với các em. Sẽ cố gắng sửa đổi. Ít ra mình còn cơ hội trong 1 tuần nữa.

HỤT

Đã hơn một tuần qua kể từ ngày tôi chính thức đi làm.. Mọi thứ đối với tôi thật mới mẻ. Lần đầu tiên va chạm với cuộc đời; lần đầu tiên làm những việc mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chính tay làm; lần đầu tiên... Chính vì những lần đầu tiên như thế ấy đã mang đến cho tôi quá nhiều cảm xúc. Vui có mà buồn cũng rất nhiều.. Một câu hỏi tôi chưa thể nào tìm ra đáp án cho đến ngày hôm nay: Làm sao để tôi tồn tại trong những môi trường tương tự như thế này???...
Tôi không phải là người giỏi quan sát. Đó chính là điểm yếu vô cùng lớn của tôi. Có lẽ vì đã quen với cách sống được mẹ và chị chăm sóc, hỏi gì thì được chỉ đấy mà sự quan sát của tôi rất kém. Có lẽ điều này làm cho những "đồng nghiệp" và "cấp trên" của tôi cảm thấy rất khó chịu về tôi và trong mắt họ, tôi biến thành một kẻ (có lẽ) vô tích sự. Thật sự, từ khi đi làm, tôi không nhớ mình đã buồn, thất vọng đến bao nhiêu lần. Chẳng phải vì ai cả mà là chính bản thân mình. Có trách cũng phải trách bản thân sao quá tệ để rồi biến mình thành một kẻ ngốc VÀ TỰ TI.
NHƯNG...
SẼ CỐ GẮNG ĐỂ HOÀN THÀNH TRÁCH NHIỆM CỦA MÌNH (DÙ THẾ NÀO ĐI NỮA)

BỖNG DƯNG

"Another Day" hôm nay bỗng dưng khác mọi ngày.
Niềm vui bỗng dưng bị một điều gì đó cướp mất, chỉ còn lại là một khoảng không. Một khoảng không u ám và mệt nhoài như cái buổi sáng ngày hôm nay vậy.
Hôm qua tôi lại phạm lỗi. Tự trách bản thân mình sao vô dụng đến thế. Chỉ một khuyết điểm thôi mà sao không thể nào khắc phục được? Điều này làm những người xung quanh tôi cảm thấy khó chịu. Tôi hiểu.
Đỗ lỗi cho người khác là một điều vô cùng hèn hạ. Mọi thứ điều có lý do của nó. Dù lí do đó có chính đáng như thế nào đi chăng nữa thì chẳng qua đó cũng là sự lựa chọn của bản thân và chính ta phải có trách nhiệm với sự lựa chọn đó. Trong cái xã hội này, đó là một điều xa xỉ. Chính vì vậy, kẻ sở hữu nó cũng dễ biến thành một "ngu ngốc", "bảo thủ" và "lập dị". Nhưng nếu theo cái gọi là "trào lưu", "xu hướng", ta có được là chính ta khi thứ mà ta đánh đổi lại không ngang bằng, ngày một ngày hai rồi nó cũng sẽ tan biến.
Điều khó chịu và đau nhất là bị đánh mất niềm tin vào một thứ gì đó mà mình hằng tôn sùng. Âu cũng là sự lựa chọn. Sẽ có lúc bản thân thật phiếm diện khi nhìn nhận vấn đề không theo nhiều góc cạnh để rồi kết luận sai, nhưng đơn giản chỉ vì niềm tin đã vô tình bị đánh mất để thứ còn lại chỉ là một bức tường ngăn cách.
Bắt đầu từ hôm nay, mọi thứ sẽ thật sự thay đổi. Thay đổi theo cách mà tôi chọn lựa. Chính tôi.. sẽ là kẻ chịu trách nhiệm với sự chọn lựa ấy.
Giới hạn của tôi chính là mọi thứ xung quanh tôi không phải của tôi mà là của người khác. Điều đó khiến cho những quyết định của tôi trở nên chậm chạp và sợ sệt. Nó biến tôi trở thành một kẻ ngu ngốc trong mắt người khác. Sẽ có một ngày, tôi sẽ có thế giới của riêng mình, nơi đó tôi tự do sáng tạo và vui vẻ chịu trách nhiệm với bản thân. Cố gắng!
---
Dù sao đi chăng nữa, vẫn mãi quý mến!
3111 53 11121 4311 60!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?