NGÀY DÀI

Ngày hôm nay hơi đuối sức nhưng mà vui. hihi... Hôm nay nhìn thấy tóc cô ngắn, lại nhớ về hơn 1 năm trước (hinh như thế), lúc đầu năm học cũng thấy mái tóc ngắn kiểu này của cô :) Lại ước gì thời gian đừng trôi nhanh vậy. Thời gian còn được gặp cô, được nhìn thấy cô không còn nhiều, có lẽ mình sẽ rất nhớ cô; nhưng sẽ chấp nhận. Không hiểu sao mỗi lần bước vào nhà cô, mình cảm thấy thật thân thuộc.... Vậy nên, có những thứ chẳng khi nào mình hiểu được.
Hôm nay khi thầy hỏi: nêu 1 việc mà bạn phải làm mỗi ngày, mình đã chọn cf... hihi... không có gì khác lạ; thiếu nó mình sẽ chẳng làm được gì và thật sự như vậy, đó là thói quen. Nhưng mình biết giới hạn của nó và hi vọng mình sẽ giữ bản thân không chạm đến cái giới hạn ấy.
Tối nay đi ăn tối với mọi người ở E, một anh chàng để lại cho mình một ấn tượng không nhỏ về sự cố gắng thể hiện mình. Hơn mình hai tuổi nhưng ở anh chàng ấy không hề có một sự chững chạc và chín chắn của một người đàn ông 25 tuổi. Tệ hơn, anh chàng ấy lại tỏ vẻ xem thường mối tình của mình khi nói rằng: Quen nhau lâu rồi, mất hết cảm giác, thấy như 1 điều bình thường,... Vậy còn cưới nhau làm gì? đâu phải tự nhiên người ta nói "tương kính như tân".
Thật sự, anh chàng này khiến ngày hôm nay của mình lại thêm một màu sắc mới. Cuộc nói chuyện của anh ta với 2 chị giúp mình luyện tập khả năng quan sát và im lặng. Mình cám ơn anh ta vì điều này.
Dù thế nào đi nữa, ngày hôm nay đối với mình như thế là đủ vui :)

...

Rồi mọi thứ sẽ qua... sẽ ổn cả thôi!

ỔN CẢ THÔI!

Mấy hôm nay, mình tự thả lỏng bản thân mình... sau một số chuyện. Mình muốn mọi thứ, từ niềm vui đến nỗi buồn, kết thúc thật nhẹ nhàng và không tì vết. Một tuần cho mọi chuyện.. thật sự quá dài. Mình tự hỏi lòng mình - có đáng không? Mình vẫn vậy, vẫn căng thẳng, vẫn mệt mỏi, vẫn không cảm thấy vui, thấy hài lòng.
Còn nhiều thứ để hoàn thành, nhất là DA. Cũng gần 6 tháng gắn bó - một khoảng thời gian không phải ít. Giai đoạn "nước rút" này mình cần cố gắng hơn. Không thể để những chuyện linh tinh ảnh hưởng đến, không thể. 
RỒI MỌI THỨ SẼ QUA, SẼ ỔN CẢ THÔI!

????????????????????????

Tại sao, tại sao em lại buồn, lại thất vọng vì con người đó hả a? Tại sao? Con người đó có là gì của em đâu chứ! Người ta xúc phạm em bằng những lời lẽ mà có nằm mơ, em cũng không thể nào nghe thấy được. Vậy mà em chỉ biết cầm chiếc điện thoại, sững sờ như tính cách của một đứa con gái yếu đuối. Em không muốn khóc nhưng nước mắt cứ tràn. Là bạn bè mà, đã từng có những khoảng thời gian rất vui vẻ bên nhau, có cần thiết phải dùng những từ làm em đau như vậy!
Em phải làm sao để vượt qua những ngày như thế này đây anh?

CÓ LẼ, MỘT NGÀY NÀO ĐÓ, EM SẼ... NÓI TIẾNG YÊU ANH

Hôm nay nghe điện thoại của anh, em thấy vui; chẳng phải vì em đang mong đợi nó mà là vì em đã vô tình quên đi và niềm vui chợt hiện ra khi nhìn thấy số điện thoại anh hiện lên. Mấy ngày nay em vẫn cảm thấy rất áp lực dù em đã học được cách tự cân bằng cuộc sống của mình; em đã làm rất nhiều thứ. Hôm nay, tự nhiên em cảm thấy cần gặp một ai đó và em nghĩ đến anh... và... em không gọi. Em sợ là mình đang lợi dụng anh lúc em cần. Cũng như em nói, là vì em quá dứt khoát nên nhiều khi em khiến người khác vô tình lướt qua đời mình dù em không muốn thế, nhưng em phải làm sao. Em ước gì em yêu, em thất tình, em nghĩ đến anh hàng ngày nhưng sao em không làm được. Cô bạn em nói: Ai yêu em sẽ không bao giờ dám thổ lộ vì họ sợ, nói ra em sẽ từ chối quá thẳng thừng; người ta sợ cái lạnh lùng bên ngoài của em. Em cũng thấy thế và em cảm nhận được điều này ở một số người. Và em đã kể với cô bạn ấy mẫu người của em và rõ ràng, mẫu người ấy chính là anh.
Em khùng thật, em đang cố ép mình yêu anh!
Sao anh cứ mãi để em tựa vào?
Bạn em hỏi em có người yêu chưa và câu trả lời muôn thuở của em: "Có thì sao mà không có thì sao?", "Tao chưa có, mày tin không?". Nói xong rồi em tự cười mình.
Em sợ em mắc chứng tự yêu mình nhưng không phải, em vẫn ổn. Nhưng tại sao, đến giờ, em vẫn chưa yêu ai.
Người ngoài nhìn em như một đứa nhóc. Họ nhìn bề ngoài của em nhưng không biết bên trong em nghĩ gì. Họ không hề nhận ra "trong em là hai con người khác biệt" (anh nói thế) và em cũng nhận ra điều đó. Họ nghĩ em ngu ngốc, "thật thà", "cả tin",... em mặc kệ và chẳng có chút cảm xúc gì cả. Điều đó khiến họ khó chịu và nói em bảo thủ, cứng nhắc, không chịu thay đổi. Cũng buồn cười thật.
Em đang sống cuộc đời của em với những giá trị mà em lựa chọn và em vui vì điều đó. Em biết là sai nhưng em vẫn làm, em nghĩ là không nên nhưng em vẫn nói,... vì đó là những gì mà em lựa chọn. Em biết là mình đang làm điều gì.
Bây giờ, em chỉ hi vọng những ngày căng thẳng thế này sẽ qua đi; Thiên Sứ của em sẽ cho em niềm tin, em tin điều đó. 

CHẶT

Thứ 4 ngày 22 tháng 01 năm 2014
hôm nay tôi tự hứa với lòng, rồi sẽ có một ngày tôi quay lại Hà Tiên, quay về ngôi trường Pháo Đài I, về với các học trò nhỏ thân yêu; quay về với Bạch Mai, với dòng sông yên ả. Khi đó, tôi sẽ khác bây giờ. Còn bây giờ, tôi phải vượt qua nỗi nhớ, qua quá khứ và cố gắng với thực tại.
HÀ TIÊN, PHÁO ĐÀI I, TẤT CẢ... SẼ Ở MÃI TRONG TIM.

ALW

NHỚ

Hai tuần... Hai tuần nhanh thật!
Cứ ngỡ Pháo Đài, Hà Tiên sẽ chẳng có gì để nếu kéo như cái cảm giác lạ lẫm ban đầu của mình khi đặt chân đến mảnh đất ấy. Và, cuối cùng,... không ngờ rằng, về đây mình lại nhớ đến vậy. Mình nhớ những tiếng chào của học trò khi chỉ vừa đặt chân đến cổng trường; nhớ cái Hội trường - nơi đầu tiên cả nhóm ngồi làm việc; nhớ cái thư viện - nơi có thể gọi là "thiên đường" của cả nhóm, nơi để hội họp, để nói chuyện, tán gẫu, để ăn trưa, để ngủ trưa, để làm việc,...; nhớ sự nhiệt tình của cô Hiệu trưởng; nhớ chị Giàu, chị Chi; nhớ những học trò nhỏ lớp 4A, 4B: Đại Lâm, Lyan, Khoa, Ngọc Châu; nhớ con đường đi bộ mỗi ngày đến trường; nhớ căn phòng, nhớ cái giường ngủ; nhớ cái lan can lộng gió rồi ngồi với tách cà phê nóng, nhớ mỗi khi họp nhóm rồi cả nhóm ngồi bàn tán với nhau; nhớ những khi nhóm cùng cô đi ăn chè rồi đi theo sau "bảo vệ" cô về tới tận khách sạn Hải Yến; nhớ những đêm cặm cụi làm báo cáo rồi ngái ngủ đến mức ôm lap ngủ chung; nhớ cái ngày cuối cùng luyến tiếc không dám ngủ,... Mình nhớ... nhớ đến không chịu nổi...
Biết đến khi nào mình mới học cách chấp nhận: Những điều như thế chỉ là sự kiện đi ngang qua cuộc đời mà thôi.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?