Vừa giải quyết xong một mớ hỗn độn. Cảm thấy như ngày hôm nay trôi qua thật ý nghĩa. Mọi việc đã được sắp xếp rất chi tiết và mình hi vọng tuần sau sẽ theo đúng tiến độ. Có lẽ sẽ căng thẳng khi tuần sau sẽ làm việc nhiều hơn nhưng nhiều thứ rồi sẽ ổn thôi, rồi sẽ qua hết một tuần... rồi lại bắt đầu một tuần mới... với Ephata.
Nhiều khi mệt đến mức chỉ muốn gục lên bàn ngủ ngay hay chợp mắt 1 tí cũng được... ngay lúc này đây, nhưng nhiều thứ đang ngổn ngang ra đấy, kế hoạch, tiến độ, phân chia,... rồi còn người sẽ thay và phụ mình trong thời gian sắp tới khi mình tham gia E nữa,... Giờ mình chỉ mong đến tháng 12 thật nhanh và dự án kết thúc như điều mình mong muốn thôi.
Hi vọng tháng 6, tháng 7 này mọi thứ điều tốt đẹp. Điều níu kéo mình tiếp tục với E chính là cô. Chính vì sự biết ơn và quý mến cô. Dù không biết cô nghĩ như thế nào, việc mình quyết định tham gia E năm nay có giúp cô được phần nào hay không nhưng mình vẫn mong... mình mong mình có thể làm được điều gì đó ý nghĩa và trả ơn cô bằng tất cả sự nhiệt huyết của mình (dù là quan hệ chủ-nhân viên đi chăng nữa). Thời gian 2 năm tuy không đủ để gọi là dài nhưng cũng không hề ngắn, nó đủ để mình thấy quý và ngưỡng mộ cô rất nhiều. Ai biết được năm sau rồi sẽ thế nào, dù thế nào đi nữa, mình vẫn rất cần sự ổn định (mặc dù mình vẫn mong được tiếp tục là "nhân viên" của cô). Khi Dự án kết thúc, Ephata kết thúc, 4 năm Đại học kết thúc, mình sẽ có một hướng đi mới... cho riêng mình.
Cô và một vài thầy cô khác mình quý, trường, vài đứa bạn thân, bài vở, thực tập,... kỷ niệm... mình sẽ nhớ mãi.
Nhiều khi mệt đến mức chỉ muốn gục lên bàn ngủ ngay hay chợp mắt 1 tí cũng được... ngay lúc này đây, nhưng nhiều thứ đang ngổn ngang ra đấy, kế hoạch, tiến độ, phân chia,... rồi còn người sẽ thay và phụ mình trong thời gian sắp tới khi mình tham gia E nữa,... Giờ mình chỉ mong đến tháng 12 thật nhanh và dự án kết thúc như điều mình mong muốn thôi.
Hi vọng tháng 6, tháng 7 này mọi thứ điều tốt đẹp. Điều níu kéo mình tiếp tục với E chính là cô. Chính vì sự biết ơn và quý mến cô. Dù không biết cô nghĩ như thế nào, việc mình quyết định tham gia E năm nay có giúp cô được phần nào hay không nhưng mình vẫn mong... mình mong mình có thể làm được điều gì đó ý nghĩa và trả ơn cô bằng tất cả sự nhiệt huyết của mình (dù là quan hệ chủ-nhân viên đi chăng nữa). Thời gian 2 năm tuy không đủ để gọi là dài nhưng cũng không hề ngắn, nó đủ để mình thấy quý và ngưỡng mộ cô rất nhiều. Ai biết được năm sau rồi sẽ thế nào, dù thế nào đi nữa, mình vẫn rất cần sự ổn định (mặc dù mình vẫn mong được tiếp tục là "nhân viên" của cô). Khi Dự án kết thúc, Ephata kết thúc, 4 năm Đại học kết thúc, mình sẽ có một hướng đi mới... cho riêng mình.
Cô và một vài thầy cô khác mình quý, trường, vài đứa bạn thân, bài vở, thực tập,... kỷ niệm... mình sẽ nhớ mãi.