LUYẾN TIẾC VÌ MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ...

Dạo này công việc thật nhiều, đến lúc tưởng chừng không kham nổi nhưng tôi hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc, vì tôi biết, đó mới là cuộc sống của mình. Tôi muốn đắm mình trong công việc, dành một ít thời gian cho gia đình, còn lại, tôi không muốn bị ảnh hưởng quá nhiều. Có những con người đến rồi đi như cơn gió, vì duyên nên gặp nhưng không phận nên ra đi. Vậy nên, tôi không mong cảm xúc của mình bị ảnh hưởng quá nhiều. Tôi là một cô gái đủ mạnh mẽ để vượt qua; chỉ cần Mẹ, cần gia đình.

Có một cậu bé nhỏ hơn tôi một tuổi đã để lại trong tôi khá nhiều cảm xúc. Cậu bé đó (có thể vô tình) đã dạy tôi nhiều thứ; làm tâm hồn "già trước tuổi" của tôi trẻ lại, mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui, đến nỗi nhiều khi, chỉ cần cậu bé ấy nói một câu, tôi cũng cười nghiêng ngả. Thật sự, có quá nhiều kỷ niệm.
Cậu ra đi có thể là cảm giác thiếu vắng ở lại nhưng cám ơn cậu rất nhiều, vì rất nhiều thứ.

NHỮNG NGÀY...

Ba ngày nghỉ vừa rồi, dù chưa trọn vẹn nhưng mình cảm thấy vui.
Ước gì những ngày mình nghỉ thế này, có Mẹ, có Cún con, có chị Kiều, có Tí Nị ở đây nữa thì vui quá. Mình nhớ giọng í ới của Cún con; nhớ hình dáng của Mẹ; nhớ câu hát ru Tí Nị của chị Kiều... Mình rất nhớ! Nhớ nhiều lắm! Mình chỉ ước gì, những ngày này trôi qua thật nhanh để tới tết, mình lại được về nhà. Được ở bên gia đình, đối với mình đó mới là đủ. Những lúc thế này đây, mình thấy mình thật trẻ con, chăng chịu lớn; cứ mãi nũng nịu và đắm mình trong vòng tay yêu thương của Mẹ, trong sự bảo bọc của gia đình. Mình hạnh phúc nhưng mình sợ chính cái cảm giác này; cứ lúc nào mình cũng phải sống trong một tâm thế chuẩn bị rồi sẽ có ngày, niềm hạnh phúc, tình yêu của mình không còn nguyên vẹn nữa. Mình sợ khi cảm xúc và niềm vui của mình lại cứ phụ thuộc vào người khác, đặc biệt là Mẹ. Chỉ cần Mẹ vui, điều gì mình cũng sẽ làm; ngang bướng đó nhưng mình cũng buông bỏ cái tôi của mình đi. Những việc mình làm, những thành quả mình đạt được, đối với mình chỉ cần một nụ cười trên khuôn mặt Mẹ là đủ. Lỡ như... lỡ như... mình thật không dám nghĩ đến. Khi ấy, cuộc sống của mình phải như thế nào đây? mình sẽ chìm trong đại dương sâu thẳm hay bấp bênh không cảm xúc giữa dòng đời mênh mông này! Mình sợ! Mình không dám nghĩ đến. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, vì vẫn nhớ như in lời nói của mình với chị Kiều mười mấy năm trước; chỉ cần mình song hành cũng Mẹ là đủ, không cần xa hơn, không cần dài hơn.
Mẹ ơi, Mẹ biết không! Với con, Mẹ là tất cả! Là tất cả trên cuộc đời này! Con yêu Mẹ, yêu Mẹ nhiều lắm!
Rồi cái cảm giác khó chịu khi xa người thân cũng tạm nhòa đi khi mình về với Tình yêu nhỏ.
Vậy là đã một năm rồi. Nhanh thật! Mới ngày nào chúng tôi còn tất bật để chuẩn bị mọi thứ với niềm tự hào nhưng có phần lo lắng thì giờ đây, mọi việc đều đã ổn. Cám ơn Người vì Tình yêu nhỏ của chúng tôi vững vàng, cám ơn Người vì chúng tôi vẫn còn đồng hành với nhau cho đến giờ phút này dù lắm khi sóng gió, gập ghềnh hay xung đột. Chúng tôi quây quần cùng nhau với những người khách thân quen nhất (tạm gọi là khách vì thật ra không phải là khách mà là "thành viên" trong mái nhà Tình yêu nhỏ của chúng tôi) trong ngày chúng tôi tổ chức kỉ niệm Tình yêu nhỏ của chúng tôi tròn một tuổi (mà lẽ ra phải tổ chức trước đó). Chúng tôi hát hò, trò chuyện thân mật, có khi là "quậy phá".
Anh! Vẫn bản nhạc cũ và cũng là bản nhạc chủ đề của Tình yêu nhỏ - lâu rồi, tôi mới được nhìn từng ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ uyển chuyển trên phím đàn của anh. Tối hôm đó, chúng tôi đi bộ cùng nhau. Lâu rồi không trở về, con đường quen thuộc cũng có chút lạ lẫm. Chúng tôi đi cùng nhau trong không gian im ắng, một chút gì đó xa lạ. Mà xa lạ cũng đúng thôi, từ lúc ấy đến nay đã hơn ba tháng rồi, tôi và anh không còn gặp nhau nữa. Nhiều khi tôi không biết nên nghĩ như thế nào về chính bản thân mình nữa. Đúng hay sai? Là cố chấp hay quyết đoán? Rồi tôi cũng cố gắng mở lời trước. Cứ thế, chúng tôi đi với nhau đến nhà C. chỉ với vài câu nói, vài lời hỏi thăm. Giữa chúng tôi, một cái hố nhỏ được tạo ra từ ba tháng trước mà giờ đây tôi nhận thấy, mình nên cố gắng lấp đầy. Suy cho cùng, tôi nhận ra, với anh, tôi là người có lỗi.
Một đêm ở nhà C., chúng tôi đều rất vui vẻ. Tình yêu nhỏ cứ như là đề tài muôn thưở với chúng tôi. Từ chuyện có vị khách lạ tò mò với "cỗ máy" rang cà phê của chúng tôi, anh chàng L. phục vụ mới ngớ người với màn ảo thuật của Parista Đ.D,... đến chuyện Tình yêu nhỏ vài tháng tới, vài năm tới nữa. Một đêm thật vui.
Ngày nghỉ lễ thứ hai, tôi về lại thành phố. Buổi chiều, tôi vui vì cuộc "nhậu nhẹt" nho nhỏ của tôi và hai "bà già" chỉ với 2 tách cà phê cùng một trái xoài (cực chua) và 1 ít muối cay. Tôi và hai "bà già" tám đủ thứ chuyện và kết thúc bằng màn xem tử vi "ngoạn mục" khiến một bà già bỏ cuộc đi ngủ :))) Sau đó, tôi lại "nhậu nhẹt" nho nhỏ nữa với hai đứa bạn thân. Dù không nhiều thời gian nhưng cũng đủ để "cứu rỗi" bốn tâm hồn đang nhung nhớ một thời cùng nhau "mài lết" giảng đường. Thật vui.
Ngày lễ cuối cùng (hôm nay) tôi và hai "bà già" cười hả hê, khàn giọng với liveshow Cẩm Ly qua karaoke điện thoại "siêu cảm ứng".

Bây giờ, tôi kết thúc ngày bằng việc ngồi đây gõ lốc cốc (thói quen mà cũng lâu lắm rồi tôi bỏ qua) để lưu lại mọi thứ thật đẹp dù có một vài cảm xúc thật buồn.

Chúc năm mới thật bình an!

vì cuộc đời thật ngắn

Những ngày này em cảm thấy mình đang lo cho nhiều thứ nhưng cụ thể nó là gì thì em không rõ; chỉ biết là không sờ chạm, không nắm bắt được. Em chỉ cảm giác là mình cần được tự lập, cần được tự lo cho mình nhiều thứ. Em tin rằng, em có thể sống bên Mẹ cả đời nhưng Mẹ thì không thể sống với em cả đời được... lý trí là thế.
Mấy hôm nay anh khỏe không? Công việc của anh thế nào? Có vất vả lắm không anh? Dạo này Sài Gòn buổi chiều hay mưa như mọi khi. Em cũng hay bắt xe buýt dạo chơi lang thang sau giờ làm... đi qua những chốn cũ. Nhiều khi em cũng thấy mình chán phèo thật đấy, chẳng có gì thú vị cả; nhưng em lại có thể sống tốt đến bây giờ. Buồn cười thật. Nếu phải yêu thương thật sự thì người đầu tiên em chọn chính là anh, vì anh là "thằng bạn chí cốt" của em mà; người xếp hạng đầu trong em với bản Mariage D'amour (hơn cả Richard Clayderman ^_^). Chiều nay em trốn làm về nhà để chơi với mẹ và Cún con trước khi hai bà cháu về Bình Dương. Mà ngượng thật khi nói ra điều này, em về rồi ghé vào siêu thị, mua ít bánh cho Cún, mua sữa cho Mẹ; sau đó về nhà ăn trưa rồi em lăn quay ra ngủ đến hơn 4 giờ chiều, hihi... Em cứ như con sâu nghiện ngủ. Những ngày qua em quen với hình bóng mẹ ở ngăn bếp. Sáng ngủ dậy, bước xuống cầu thang là em bắt gặp ngay hình ảnh mẹ đang nấu cháo cho Cún rồi nấu đồ ăn sáng. Chiều đi làm về em cũng bắt gặp hình ảnh Mẹ ở ngăn bếp, Mẹ đang nấu buổi tối cho cả nhà. Mẹ em là vậy; ba em mất, cả cuộc đời, một mình Mẹ vất vả lo cho chị em em đến giờ mà không than phiền gì cả. Nhiều khi em tự hỏi, làm sao Mẹ có thể làm được. Vì người Mẹ này, em thật không thể phân tâm. Nhưng quyết định của em không hề liên quan đến Mẹ, là do em muốn và chọn như vậy. Như thế có đáng gì so với Mẹ đâu. Em tin rồi mình sẽ làm Mẹ vui và hạnh phúc.

Anh đừng thức khuya nhiều nữa! Bây giờ khi còn chưa là gì của nhau và cũng chưa là gì của ai khác, em mới có thể nhổ "tóc sâu" cho anh được. Anh cũng chỉ chạm tay vuốt vuốt tóc em ít thôi, vì... sẽ quen mất. Em nghe người ta nói, con trai thích con gái để tóc dài vì họ thích vuốt vuốt và đùa nghịch với mái tóc dài ấy...

NƠI ẤY

Giấc mơ đẹp lúc trời sáng hiện ra khiến tôi chìm đắm rất lâu. Nơi ấy, Người hiện ra thật hiền hòa, ân cần; tôi khiến Người vui và Người cũng thế. Lâu rồi... tôi mới được đắm mình trong giấc mơ như vậy.
Cuộc sống, thật có những khi khiến tôi mệt mỏi, mất niềm tin. Sự việc đã xảy ra khiến tôi không thể không chấp nhận. Đầu tôi thỉnh thoảng lóe lên ý nghĩ: con người thật đáng sợ, vì chút danh lợi hư vô, họ có thể làm tất cả. Suy nghĩ đó khiến tôi e dè trước cuộc đời này. Bây giờ chưa nhưng sau này có thể có.
Những ngày này, tôi thường hay nghĩ về "vùng đất bình yên", nơi mà khi không còn vướng bận điều gì, tôi sẽ đi tìm nó hay dựng xây nó. Chỉ cần nghĩ đến nó thôi, lòng tôi khao khát. Từng tia nắng xuyên qua lá cây, tiếng chim ríu rít đón chào ngày mới, những bông hoa vươn mình đón nắng, mặt đất mát lạnh và phảng phất hương thơm mặn mà của một vùng đất bình yên. Tôi trải mình trên bãi cỏ xanh rờn, thả hồn trôi theo điệu nhạc. Hương cà phê phảng phất qua cánh mũi rồi quyện hòa cùng làn gió tinh sương. Nơi ấy, con người thật hiền hòa, chân chất; mỗi ngày trôi qua với họ đều ý nghĩa và đáng sống. Cuộc sống mộc mạc nhưng thấm thía nghĩa tình. Còn tôi của mỗi ngày ấy...
Nhanh thôi... tôi tin rồi mình sẽ tìm ra nơi ấy.
Sweet Dreams

RẰNG... VÌ TRỜI MƯA

Đã rất lâu rồi, hôm nay, tôi quay lại nơi này, chỉ vì... trời mưa...
Qua khung cửa kính, mưa rơi nặng hạt, câu nói của anh hiện ra trong đầu: "Em có thể bỏ lại mọi thứ dễ dàng vậy!"...... Anh nghĩ, nó dễ dàng với em vậy sao? Nếu lúc trước, em yêu nó bao nhiêu thì bây giờ em cũng yêu nó bấy nhiêu, thậm chí còn hơn thế nữa. Chính vì yêu nó, nhưng vì tính cách của em, em không thể để nó chịu bất cứ tổn thương gì chỉ vì sự nóng giận của mình; đối diện với con người đó, trong em chỉ là sự nóng giận thôi. Và em biết, em cần học hỏi và tự thay đổi mình rất nhiều. Em không bỏ vì em vẫn luôn đồng hành cùng nó và vì... nó còn có anh,... em cũng còn có anh.
Đối với em, mọi chuyện tình cảm trên đời thật khó nói và khó diễn tả. Không hiểu sao, anh luôn mang đến sự bình yên cho em. Em nhớ, em bắt nạt anh nhiều, và cũng nhiều khi, em rất khó chịu với anh, em cũng chẳng hiểu nổi mình, nhưng vì anh cao thượng. Chúng ta cứ như đuổi hình bắt bóng. Em cũng không hiểu, là vì em muốn được tự do, hay vì điều gì mà em không thích rằng, em... thuộc về bất cứ một ai cả. Đối với em, đó là sự ràng buộc, dù em biết rằng, anh sẽ chẳng ràng buộc em điều gì cả.
Trời mưa, giờ em còn đang ngồi nghe The Moon Represents My Heart. Cái đầu "bự chảng" của anh hiện ra thật buồn cười. Với em, bấy nhiêu là đủ rồi :)

VIẾT... VÀ SẼ NHỚ!

Lâu rồi, hôm nay tôi mới mất đi khả năng kiềm chế đến vậy. Trong nhóm, tôi là người trẻ nhất, hà cớ gì mọi người lại chịu đựng tôi. Tôi, hà cớ gì tự cho mình có quyền nổi nóng. Những câu nói lạnh lùng, vô tình của tôi khiến tôi thấy mình thật ác để bây giờ tôi tự dằn vặt mình.
Đúng! Xét về mặt quy ước và phân chia công việc từ lúc đầu, quả thật tôi không sai; nhưng tôi sai khi dùng nó để nói chuyện với bạn bè, anh chị em, đồng nghiệp của mình - những người đã cùng tôi vun vén cho ước mơ bé nhỏ của chúng tôi, những người đã cùng tôi sải bước khắp nơi qua tháng ngày dưới cái nắng rát của Bình Dương, của Sài Gòn, của vùng đất Tây Nguyên rộng lớn,... thậm chí, có người cảm lạnh vì dầm mưa; rồi thức đêm, thức hôm để thiết kế, để vẽ vời, tính toán, liệt kê, phân tích,... mọi thứ...
Mọi người đã không lên tiếng trách tôi thì tôi có quyền gì mà nổi nóng với họ chứ! Chẳng phải, tôi đang có những người bạn, những người anh, người chị,... luôn lo lắng và quan tâm tôi. Họ chấp nhận xử lý mọi việc, họ cũng cật lực với công việc riêng để kiếm tiền, để tạo dựng TASL ngày càng lớn mạnh; và, họ cũng cho tôi sự thoải mái nhất về thời gian,... vậy mà,...
Thời khắc tôi nổi nóng, tôi giận dữ, tôi đã mất đi chính mình. Ngay cả anh cũng im lặng... Sự im lặng mà đến giờ này tôi vẫn không thể nào hiểu.
Thật sự, những ngày qua, tôi cảm thấy mệt mỏi và áp lực. Nhất là khi đối mặt với những khách hàng quan trọng của TASL, của kế hoạch mở rộng TASL trong vài tháng tới. Tôi lo lắng, tôi sợ rằng mình không ổn. Mỗi lần gặp họ, tôi thay đổi mình hoàn toàn, từ ngoại hình, cách ăn mặc, trang điểm (hoàn toàn xa lạ với tôi từ trước khi tôi bắt đầu với TASL) đến cách nói chuyện sao cho thuyết phục, bản kế hoạch tôi trau chuốt từng từ,... vì suy cho cùng, đó là trách nhiệm chính của tôi. Lỡ như, tôi nói chuyện không ổn, không thuyết phục, bản kế hoạch có vấn để, hay thậm chí, tôi bị đau dạ dày lúc gặp mặt,... Rất nhiều chuyện không biết được đều có thể khiến công việc, ước mơ của chúng tôi tan tành cùng số vốn đầu tư quá lớn và công sức hơn 1 năm trời cùng nhau gầy dựng...
.....
Chúng ta có nhất thiết phải giữ trong lòng mọi thứ vậy không anh? Tại sao? Để làm gì vậy anh?

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?