Những ngày vừa qua, dù thời gian nghỉ ngơi không nhiều nhưng em cảm thấy cô đơn vì những lúc mệt mỏi hay tĩnh lặng một mình, em vẫn rất nhớ, rất nhớ anh. Sự mạnh mẽ ấy lại bị bẽ gãy mỗi khi em nhìn những cảnh vật cũ. Em không hiểu, dù nghĩ thế nào em cũng vẫn không hiểu, tại sao lại thành ra thế này. Sự kiêu hãnh đã khiến em chủ động buông tay. Đó có phải là điều anh muốn không? Điều này có làm anh vui? Em thà rằng hối hận, thà rằng chán ghét, em cũng vẫn muốn biết sự thật, tại sao anh làm vậy? Em chỉ ghét bản thân mình không giỏi quan sát, không đủ tinh tường với những thứ xung quanh để rồi sự vô tình trong em cứ diễn ra mà em không hề biết rằng em đang quá hời hợt.
Đừng biến em thành một đứa vô tình, được không!

RỒI SẼ QUA!

Một người bạn hôm nay chúc em "Tìm được ai đó mà mỗi ngày đều muốn trò chuyện cùng họ, cùng họ sẻ chia, cùng họ vui đùa, cùng họ đi trong thế gian này là một phúc phận.. Chúc Anh có được phúc phận ấy để thấy mỗi ngày luôn ấm áp dù mùa đông có lạnh".
Khoảng thời gian hơn 2 năm, trong mắt em, anh luôn là người như thế và em cảm giác, mình thật "phúc phận"... Đến thời điểm hiện giờ và một khoảng thời gian dài hơn nữa, với em mà nói, sẽ rất khó khăn... Em không thể làm bạn anh được, em cũng không đủ dũng khí để nhìn anh nữa - những điều mà trước đây em vô tư nghĩ rằng, em sẽ làm được khi kết thúc một mối tình. Không còn là một cô nhóc lởn vởn, lèm bèm với anh nữa, cũng không còn cảm giác mong chờ vào mỗi cuối tuần được đi chơi với anh... cuộc sống thật trống vắng... Nhưng không sao! Em tin là em sẽ ổn thôi, chỉ cần không gặp anh nữa, em sẽ quên anh thôi...
Giáng sinh năm nay với em thật lạnh. Cũng may còn có Tình yêu nhỏ để em bận rộn, để em cười; cũng may còn có "người lạ thân thương"....

NGÀY MAI SẼ RA SAO?

Rằng khi cuộc sống quá nhiều bộn bề, vẫn là cần một bờ vai để tựa vào...
La Maritza vang lên cũng là lúc những chông chênh trong lòng như hiện ra rõ rệt. Nhiều khi tôi tự hỏi ngu ngơ, tại sao người ta lại sống trên đời này? Có khi tôi hổ thẹn vì bản thân mình, vì có khoảng thời gian tôi sống một cách héo mòn, không định hướng, không mục tiêu; tôi chẳng biết những thứ mình đang làm là vì sao; cuối cùng, tôi là ai trong cuộc đời này? Những câu hỏi cứ lờn vờn trong đời.
Những mối quan hệ, có rồi mất, mất rồi lại có. Những lúc buồn, tôi rất muốn được tựa vào; nhưng vì đã từng tựa vào, cũng đã từng đẩy ra khiến tôi không đủ can đảm để tựa vào lần nữa. Người ta chơi trò đuổi hình bắt bóng và tôi cũng vậy. Thật ra, người ta không thể làm tôi tổn thương nếu không phải vì tôi cam tâm tình nguyện. Tại sao tôi lại thành ra thế này? Tại sao? Tôi là gì mà khiến người khác phải vì tôi mà im lặng, mà chỉ đứng phía sau nhìn tôi vui. Tôi giận và tự ti về chính bản thân mình, về tình cảm và những phán đoán của mình. Ba người chúng tôi làm nhau hạnh phúc như vậy, tổn thương vậy đã đủ quá rồi...

Nguyện cầu

Con cầu xin Người hãy che chở và bảo vệ cho Mẹ. Cầu mong cho Mẹ luôn bình an và khoẻ mạnh. Sự sống và niềm vui của Mẹ chính là ý nghĩa cho sự tồn tại của cuộc đời con.
Cầu xin Người!

THỜI HẠN CHO MỘT MỐI QUAN HỆ

Có khi (như lúc này đây), lòng tôi lại nhỏ nhen khi nghĩ về mối quan hệ hiện tại. Tại sao tôi lại chấp nhận việc duy trì một mối quan hệ khi đến sự tôn trọng dành cho tôi đã không còn nữa; tại sao tôi chấp nhận làm những việc như nhờ vả người khác, đặt lòng tự trong phía sau,... để giúp họ trong khi tôi chưa từng làm điều đó cho bản thân mình; tại sao sau mỗi lần có chuyện gì xảy ra, tôi luôn là người chủ động nói chuyện trước... Thế đấy! Tôi so đo đến vậy. Nhưng tôi cảm thấy không vui vì họ không biết trân trọng mối quan hệ này. Tôi cũng càng không vui và lo lắng cho họ nếu họ cứ sống một cách thờ ơ như vậy. Nhưng... suy cho cùng, tôi đã cố gắng hết sức vì họ. Lòng tự trọng là thứ tôi nâng niu nhưng vì họ, tôi đã 2 lần đánh mất, một lần vì công việc của họ và một lần vì học hành của họ. Sẽ không có lần thứ 3 nữa.
Chỉ mong rằng, họ đủ tỉnh táo để vượt qua những rối ren của bản thân, những thờ ơ với nhiều thứ xung quanh để sống tốt hơn.

Ngày dài và không đủ cho rất nhiều thứ

Hôm nay tôi cảm thấy rất không vui, khó chịu và bức bối khi bản thân không giữ đựơc uy tín với người khác và làm cho người khác cảm thấy khó chịu không đáng. Đó không bao giờ là sự lựa chọn của tôi. Tôi quyết định đi mua sắm và điều đó khiến tôi thấy khá hơn. Tôi thử quyết định làm theo ý mình, không quan tâm đến cảm xúc của người xung quanh nữa. Điều đó làm tôi cảm thấy nhẹ nhàng, sống với đúng bản năng của mình, không cần đắn đo suy nghĩ nhiều. Thật vui biết bao nhiêu. Và rồi, khi lặng tâm mình, tôi lại không thấy vui chút nào khi chỉ 1 mình mình thấy vui...

NHẬT KÝ CUỐI TUẦN

Thế rồi một tuần căng thẳng cũng qua. Đôi khi cảm thấy mình thật phi thường và mạnh mẽ :)) Mình cảm thấy vui vì con người như thế này của mình, biết cách vượt qua mọi chuyện và tự nhủ: mọi chuyện rồi sẽ ổn - mình luôn tin như vậy (nhớ lại mình còn bài môn cô Khanh đã trễ hạn hai tuần nhưng chưa nộp :D)

Dạo gần đây mình cảm thấy khá mệt mỏi và căng thẳng; từ công việc đến học tập rồi TASL cứ ùn ùn xảy đến. Cổ mình như không trụ nổi, vai đau như búa bổ, đầu lúc nào cũng lâng lâng và hỗn tạp các thứ vào nhau, cơ thể thì yếu ớt, và hiện giờ thì lại bị dị ứng và mình chẳng hiểu vì sao :))

Đêm nay, mình sẽ lại đặt tay lên ngực và vỗ về trái tim, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Mình sẽ cảm nhận nhịp đập của nó, sự nhanh chậm, sự hồi hộp,... để từ từ tạo thành thói quen chăm lo cho chính mình. Mình hy vọng rằng sẽ làm được điều đó. Và mình luôn cố thủ một ý nghĩ rằng, những gì mình yêu thích và hành động đều mang lại những thành quả nhất định.

Cuộc đời này vô chừng những tính cách khác nhau mà mình sẽ va chạm sau này. Bản thân chưa đủ tinh tường để quan sát và biết được lòng người, nhưng chỉ hy vọng rằng, con tim này luôn đủ ấm để có thể bao dung và trao đi tình yêu cho tất cả mọi người. Chỉ mong rằng như thế!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?