Hôm nay chúng tôi lại bất đồng với nhau lại vì lý do ấy. Những lúc thế này tôi lại cảm thấy lòng nặng trĩu và chùng xuống. Anh đủ bao dung với những sở thích của tôi và tôi cũng luôn sẵn lòng như vậy nhưng lần này thì không đúng. Điều này khiến tôi nghĩ đến, tôi sợ sai với những hành động bao dung trước.
Ví như hôm nay đi ăn với mọi người, một người bảo tôi rằng những người khi đã có tình cảm với nhau thường thích ngồi gần với nhau; tôi lại bảo rằng với tôi thì thích chúng tôi ngồi đối diện nhau hơn. Và tôi và anh cũng vậy, tôi nói với anh tôi thích điều đó và anh làm điều đó với sự thoải mái nhất có thể khiến tôi cảm thấy rằng điều đó là đúng, anh cũng muốn vậy.
Vậy, thật sự anh có muốn vậy hay không hay chỉ là anh đang "bao dung" cho sở thích của tôi; thật sự thì anh lại muốn chúng tôi ngồi cạnh nhau như người bạn tôi đã nói? Và toàn bộ những gì trước đây chúng tôi đã làm cho nhau và nghĩ rằng điều đó là yêu thương và tôn trọng đối phương...
Hai tuần gần đây công việc quá nhiều với tôi, rồi học tập khiến thời gian tôi dành cho TASL và nhiều mối quan hệ, trong đó có anh ít lại. D bảo tôi rằng, chẳng có ai yêu đương như tụi bây. Một phần vì chúng tôi không ở gần nhau, một phần tôi tin tưởng ở con người, ở cách suy nghĩ chín chắn của anh nên tôi tin rằng anh sẽ hiểu. Nhưng... tôi nghi ngờ tình cảm của mình, là vì cảm động cho sự kiên trì, bao dung và bảo bọc của anh hay vì tôi thương anh?