Vì sao người đến và đi như một cơn mưa rào?


Chúng ta sẽ khó biết được, chúng ta nhớ nhung một người đến mức nào cho đến khi đã mất họ.
Tôi quen bạn từ 2013, qua facebook. Khi ấy tôi dùng facebook khá thường xuyên. Và thật ngạc nhiên cho đến cả những dòng stt vẩn vơ của tôi cũng khiến bạn quan tâm. Bạn đồng cảm và ủng hộ tôi một cách vô điều kiện. Sau này, tôi và bạn thường chat qua lại, like stt của nhau. Chúng tôi nhớ đến những ngày đặc biệt của nhau và chủ động nhắn tin, chúc mừng. Và tôi đã vô cùng ngạc nhiên khi bạn nhớ sinh nhật tôi và nhắn tin chúc mừng trước 2 ngày. Đó là quãng thời gian tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ, hứng khởi.
Chúng tôi đã kéo dài như thế trong 2 năm 1 ngày. Và cái 1 ngày lẻ loi ấy là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện với nhau. Vẫn những tin nhắn hỏi han và quan tâm nhau. Tôi không nghĩ rằng, chúng tôi kết thúc như thế. Không một tin tức gì về nhau. Không 1 lời tạm biệt sau này.
Tôi biết công việc bạn bận, vì thế, những tin nhắn tôi vẫn gửi cho bạn đều đặn, rồi sau đó thưa dần, chỉ còn trong ngày đặc biệt của năm. Tôi không biết vì sao... Quãng thời gian ấy, cảm giác trống rỗng đến lạ. Tôi ngóng chờ tin nhắn của bạn mỗi đêm. Nhưng không! Bạn cũng không đọc được rất nhiều tin nhắn sau ngày hôm ấy của tôi. Tôi không biết điều gì đã xảy ra. Không biết.
Cho đến bây giờ, mỗi lần nghĩ về bạn, nhìn lại hình ảnh của bạn, tôi không hiểu nỗi cảm xúc của mình...
Ngay từ lúc bắt đầu đã là một sự ngớ ngẩn rồi. Và càng ngớ ngẩn hơn khi những điều đó, tôi không thể nào quên được.
Tôi tự hỏi, vì sao bạn đến và đi như một cơn mưa rào?
Đến bây giờ, tôi vẫn ước, ước một ngày tôi được gặp lại bạn... Quá khứ đẹp, rất đẹp của tôi.

HCMC 03 Apr 18

Hôm nay cô bé mới thử việc 2 tuần của Cty phải nghỉ. Tôi cứ cảm thấy không nỡ. Tôi suy nghĩ về những bạn sinh viên mới ra trường, đang loay hoay tìm việc như cô bé ấy... Một nụ cười dài và câu nói chào tạm biệt rồi kết thúc. Cuộc sống có những mối duyên thật ngắn ngủi.

Hôm nay chị Hương kể tôi nghe về cuộc họp giữa chị, HR với Mrs.Nhân và Mr.Bình. Tôi cảm thấy tức giận và thất vọng vô cùng, về tư duy và tầm nhìn hạn hẹp của nhà quản lý, về sự cợt giỡn, dối trá của con người. Tôi đã kể chị nghe câu chuyện về một người cô của tôi, đã chấp nhận bỏ qua những lợi ích hấp dẫn khác và lựa chọn ở lại, nơi đã từng cho cô cảm giác là một mái nhà. Một câu chuyện không mấy tương đồng, nhưng chính bởi một điểm chung, cuộc đời đâu phải có thế, cứ thích là được sống theo ý mình, cho bản thân mình. Lương tâm và tình cảm có khi yếu mềm khiến ta phải do dự và lựa chọn. Nhưng mọi chuyện dù thế nào đi nữa, tôi nghĩ rằng bản thân luôn có sự mách bảo riêng, ít nhiều sẽ khiến người ta cảm thấy thoải mái tức thời hoặc sau này. Rằng không còn gì phải hối tiếc.

...

Những ngày bộn bề thế này, anh như một chiếc phao cứu sinh cố tình trôi dạt trên mặt biển để em bám víu vào. Xin lỗi vì có khi em đã không xem anh là duy nhất, xin lỗi vì những phút em say nắng và yếu mềm trước con người đó, con người chưa bao giờ thật sự thuộc về em. Xin lỗi vì anh luôn phải là người ở bên lúc em vấp ngã và buồn nhất, xin lỗi vì đã để anh phải nhìn thấy những giọt nước mắt nặng trĩu ấy. Đó là tất cả những gì em có thể làm ngay lúc đó. Khuôn mặt áp vào ngực anh, nghe từng nhịp đập trái tim anh, điều đó khiến em cảm thấy an bình hơn, không còn lo sợ hay chật vật với mọi thứ...

3.1.18

Quyết định buông để về nhà, nhưng có vẻ những việc đang diễn ra khiến mình chưa cảm thấy yên tâm lắm.
Tương lai là thứ chưa được định hình rõ ràng nhưng mình đang cảm thấy bất an, từ những gì đã diễn ra ở quá khứ. Nhưng có thể là do mình đã nghĩ quá xa, xác suất của sự tốt đẹp vẫn có thể xảy ra.
Những gì đã lựa chọn, mình sẽ không bao giờ hối hận, trước kia đã vậy, bây giờ vẫn vậy và sau này sẽ luôn như thế. Có thể, mình đã mạnh mẽ một cách bất thường nhưng đó là cách người ngoài nhìn nhận, mình cũng có khuyết điểm "chí mạng" của mình mà chỉ cần nó xảy đến, mình không thể nào hình dung được sẽ ra sao, sẽ lựa chọn và sống tiếp như thế nào. Có thể đó là ngày tận thế với mình. Sự mạnh mẽ tuyệt với này mình được thừa hưởng từ Mẹ và mình luôn tự hào, kiêu hãnh vì nó.

Đổ vỡ

Mình không rõ bản thân tại sao lại buồn và thất vọng nhiều đến thế này.
Cám ơn vì thời gian 7 năm qua, cám ơn vì những gì mình đã cảm nhận được. Cảm giác ban đầu vẫn sẽ quay lại cảm giác ban đầu. Người dưng, vẫn mãi là người dưng.

Tự nhiên lại bị mất phương hướng, cảm thấy chênh vênh, có lẽ vì dạo này công việc nhiều quá và cảm thấy không hài lòng với bản thân khi một lúc phải xử lý nhiều việc, nhưng làm rồi lại quên, không có thời gian đầu tư và chú tâm vào hoàn thành tốt một việc.
Đừng cầu toàn! Nhưng ranh giới giữa cầu toàn và chiếu lệ, tự mãn, tự hài lòng chính mình cũng rất mong manh. Có khi, chúng ta lệch hướng lúc nào lại không biết.
Tôi nghĩ, suy nghĩ của mình chỉ là một mặt của vấn đề mà thôi, và nó sẽ đúng với những hoàn cảnh phù hợp với nó. Và, mỗi người một suy nghĩ, quan niệm, quan điểm khác nhau. Người cho rằng mình đang đúng, người lại cho rằng chỉ tôi đúng...
Tại sao chúng ta lại lớn lên? Là để chúng ta trưởng thành về cả nhận thức, suy nghĩ, hành vi. Và sẽ thật không nên nếu cứ một thân thể trưởng thành lại bao bọc một tâm hồn không chịu lớn.
Có những thứ, chỉ khi mất đi, con người mới chợt nhận ra là quan trọng vì khi có, họ mặc định rằng nó sẽ mãi như thế, không thay đổi. 

TẢN MẠN CUỐI TUẦN

Nếu xem việc đến với nhau được là duyên phận thì chúng ta hãy luôn trân trọng và giữ gìn.
Ai rồi cũng khác. Cũng chẳng có gì là bản chất cả. Bản chất rồi lại biến chất theo năm tháng, rồi khi chợt nhận ra để TRỞ VỀ với bản chất của chúng ta, cũng là khi bản thân chợt thấy rằng quá muộn màng để rồi thốt lên hai từ giá như. Giá như mọi thứ chỉ là một giấc mơ, giá như mọi thứ đừng như thế, giá như bản thân mạnh mẽ hơn, giá như.... hàng ngàn thứ giá như. Và cái giá như ngậm ngùi nhất cũng không đủ để níu kéo quá khứ hay giải quyết hiện tại. Chỉ có một con đường đi tiếp. Đi tiếp với sự biến chất đang diễn ra hay đi tiếp với lựa chọn trở về bản chất của mình với một diện mạo hoàn toàn khác. Trên hành trình ấy, sự cô đơn có chăng là hiển nhiên, vì tất cả mọi thứ từ khi bắt đầu đã là là lựa chọn của chính chúng ta và việc cô đơn là điều không ai muốn, nhưng lúc đó, sự ngu muội đã che mờ tầm nhìn, đã làm chúng ta nghĩ khác về mọi thứ, rằng họ thật ấu trĩ, rằng sao họ không ủng hộ mình, rằng sao họ bỏ rơi mình trong lúc mình khó khăn nhất, rằng sao họ không hiểu rằng tất cả điều ta làm "là vì họ", rằng... nhiều thứ nữa. Nhiều đến mức chúng ta cho rằng, sự lựa chọn của họ là sai lầm và bản thân thì ngộ nhận con đường mình đang đi là hoàn toàn đúng.
Có những khi tôi ước một điều viễn vông rằng không hề có sự lựa chọn thứ 2, 3, 4 trong một vấn đề, một sự việc để bản thân bớt nhức nhối, bớt đắn đo bởi quá nhiều vấn đề. Nhưng đời đâu thế. Một đáp án đã có rất nhiều lời giải, huống chi rằng ở đây có quá nhiều đáp án, chính vì vậy, con người hơn thua nhau ở việc lựa chọn lời giải như thế nào. Trên đường đi, chúng ta sẽ phải gặp rất nhiều điều làm chúng ta chi trí. Vấn đề quan trọng rằng chúng ta lựa chọn hành trang gì để mang theo. NGười thì dừng lại giúp đỡ người khác, người hái hoa bắt bướm, người cứ thế mà đi,... Nhiều thế đấy, nhưng người đầu tiên đến đích, trong khái niệm mỗi người, họ là người-chiến-thắng. Và ta tự hỏi, mình được gì? Đó chính là ở hành trang mang theo. Bạn lựa chọn điều gì thì nó đã quyết định sự "thắng", "thua" với chính bản thân bạn. Và cuộc sống muôn hình vạn trạng, chiến thắng bản thân là chiến thắng tất cả. Đó đã là sự lựa chọn tuyệt vời.

Có vẻ như mọi thứ chẳng hề liên quan nhưng khi chúng ta cho nó một ngữ cảnh, mọi thứ điều mang lại một ý nghĩa lớn lao, khó lường được.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?