TIỆC CHIA TAY

Mình muốn viết tỉ mỉ những cung bậc cảm xúc của ngày hôm nay vào bài viết này nhưng giờ đây, mình cảm thấy rằng... quá sức, nên chỉ có thể để đây và đừng quên rằng, ngày hôm nay mình cười nhiều nhưng cũng buồn, cũng vui, tiếc nuối, lưỡng lự, khó khăn, khó xử.

Ngày chủ nhật đẹp trời

Giờ đây ngồi nghe Mùa hè năm ấy của Nguyên Hà trong #seriesYen cảm thấy thật "yên".
Có khi thấy mình cũng đua đòi theo thiên hạ, đòi bình yên, đòi yên khi tuổi trẻ đầy sức khỏe và hoài bão, có phải mình đòi hưởng thụ quá sớm? Nhưng càng lớn càng nhận ra, cái khát khao ấy mãnh liệt chừng nào thì càng tự vấn, càng đòi hỏi bản thân lao động chừng đó. Tôi chẳng hiểu vì sao và cũng không có ý định hiểu nó, tôi chỉ biết hãy hành động theo bước chân của mình, nó muốn bước, hãy để nó bước đi, nó đi hướng nào, mình sẽ không theo hướng ngược lại. Có lẽ, đấy là là "yên" tự tâm mình.
Càng trưởng thành, tôi càng suy nghĩ về tương lai, về con người tôi muốn là, về gia đình, về những người yêu thương... Tôi nhận thấy, hành trình này còn rất dài, dài hơn những gì tôi tưởng. Vì có nhiều khi, tự tôi còn ngạc nhiên với chính mình

you're one in a million

Đây là bài hát mà tôi đã đòi "nặng nặc" anh hát tặng lúc còn quen nhau, nhưng thật tiếc, người đó đã không phải là anh... Cũng có thể, đó là sự may mắn vì lúc này nghe lại, nó không phải là một kỷ niệm gắn liền với chúng tôi nữa.

LÂU LÂU THẤY MÌNH LƯỜI

Cảm giác thất hứa với bản thân thật tệ, và mình cũng không thể thốt ra những lời tự động viên mình như trước nữa, nên tìm động lực để khắc phục ngay thôi.
Hai đêm qua mình đều có những giấc mơ và mình cảm thấy vui với nó, không cần nó trở thành sự thật, chỉ mong nó đừng xảy ra ngược lại là được. Giấc mơ đầu tiên, mình thấy ông ngoại rất khỏe mạnh, lại còn lì xì cho mình, nói chuyện với cả nhà nữa chứ, thật vui! Giấc mơ thứ hai, mình gặp lại hai người quen mà mình luôn dành cho họ sự kính trọng, dù đã vài năm không còn gặp nhau nữa nhưng mình vẫn mong họ bình an và khỏe mạnh, vui vẻ. Trong giấc mơ vẫn như thế, một người nghiêm túc, vẫn hay cau mày; một người thì sảng khoái, ân cần và vui vẻ.
Hôm nay một người chị nhắn tin và hỏi mình đã hết bệnh chưa, bớt ho chút nào không. Mình hơi bất ngờ vì hai chị em đã một thời gian không nói chuyện với nhau nhiều kể từ tuần trước mình đã liên lạc và hẹn chị ấy đi ăn tối, xem phim. Cám ơn!
Một mối quan hệ, vẫn quy luật ấy, không phải một bên cố gắng là được mà phải là cả hai, cả hai mới đủ.
Mà hôm nay mình cũng đã ra quyết định cho một việc quan trọng trong vòng hai tháng tới. Đã là nghĩa vụ thì dù muốn hay không cũng phải hoàn thành thôi... NÊN PHẢI VUI VẺ MÀ LÀM! NHỚ CHƯA!!!

phẩm chất của tình yêu

Khi bạn yêu một ai đó thì bạn chỉ muốn được ở bên người đó mãi thôi, và nếu ngược lại thì, không hẳn là không yêu, bởi nó không phải một phép thử.
Tình yêu cần sự can đảm, lòng can đảm tạo đủ để tạo nên một sức mạnh phi thường, đủ để chúng ta vượt qua mọi trở ngại và về đến đích rồi bắt đầu một hành trình mới. Tình yêu cũng cần sự quan tâm, vì nếu vô tâm, chúng ta sẽ chẳng biết được mình yêu ai và ai yêu mình. Nói thì đơn giản vậy thôi nhưng sự vô tâm này đã hờ hững bóp nghẹt biết bao nhiêu mối tình vừa chớm nở, Và rồi một bên thì im lặng ra đi, một bên thì vẫn vô tâm không hay biết gì cho đến khi họ chợt nhận thấy một sự "mất mát" sau đó.
Nếu yêu mà thiếu sự can đảm và quan tâm thì một mối quan hệ sẽ trở thành những cá nhân riêng lẻ, không liên hệ gì đến nhau nữa, mở rộng ra cho mọi mối quan hệ cũng là như thế. Vậy nên, không cần bạn nói gì cả, tôi cũng biết rằng bạn đang muốn kết thúc mối quan hệ với tôi!^^ Đại loại như thế!

Và tôi cho rằng, chúng ta sẽ biết mình đang yêu khi ta đủ đích thực với chính mình.

190420

Thay vì dùng một ly cà phê cho mỗi tối thì mình đã thay đổi thành thứ thức uống màu tím :) Nó là trà hoa đậu biếc.Có lúc mình nghĩ rằng bản thân bị nghiện cà phê rồi nhưng mình phát hiện là chỉ cần một thức uống thay thế khác cũng được vì thói quen của mình không phải là cà phê mỗi khi làm một thứ gì đó mà chỉ cần là một thức uống gì đó, thậm chí là một tách nước gừng ấm là được.
Thời gian này vì luôn ho nên mình đã "lắng nghe cơ thể" của mình hơn và mình đã không còn dùng đến đá lạnh nữa, đúng là tình trạng đã tốt hơn nhiều.
Thật ra, thay đổi thói quen cũng chẳng dễ dàng gì cả nhưng mình luôn nghĩ, chỉ cần bản thân mình thật sự muốn thì mọi thứ dù có khó khăn đến đâu, mình cũng đều sẽ vượt qua, thậm chí cả khi một mình. Có thể sự dựa giẫm vào một ai đó, một niềm tin nào đó hoặc một vật chất hữu hình nào đó cũng tốt; để mình biết rằng, bản thân cũng cần được nghỉ ngơi, được yêu chiều, được lười biếng một chút, cũng như con người khi sinh ra, dù thật vi diệu đến mức có ký ức hay trí tuệ của kiếp trước chăng nữa, chúng ta cũng đều nhờ vào sự hiểu biết, lắng nghe và thấu cảm của ba mẹ, người thân để nhu cầu của chúng ta được đáp ứng.
Nói đến nhu cầu, tối qua mình vừa đăng ký thành công tài khoản Netflix, đó là điều mình đã cân nhắc vì mình không hay xem phim bằng điện thoại hay laptop, bằng TV thì thỉnh thoảng nếu có thời gian; một mặt, hàng tháng mình cũng trả phí cho một số khoản phí khác... nhưng mình lại bị hấp dẫn bởi những phim mới, hay và ý nghĩa mà mình đã xem trên Netflix; một phần, luyện nghe thêm tiếng Anh cũng tốt. Vậy là mình đã quyết định đăng ký, gói Premium (cho 6 thiết bị :D). Đến giờ thì mình chỉ mới lướt, tìm hiểu cách nó hoạt động và "để ý" được một vài phim sẽ xem. Vậy là thỏa mãn, vì mình đã hoàn tất điều mình thích.
Với phim, thể loại mình thích là Dramas (của Mỹ). Một người bạn nói với mình là với thể loại ấy, chị ấy thấy có vẻ cũng không thật lắm. Với mình, thì US đã làm thể loại này thật nhất có thể so với các quốc gia khác. Tìm kiếm một điều gì đó "thật" chẳng khác nào nhóm lửa ngoài trời mưa, ngay cả trong cuộc sống cũng chẳng có gì thật hay giả mà tùy vào thế giới quan của mỗi người. Phim ảnh cũng như một con người vậy, một bộ phim (nếu có) phản ánh trần trụi sự vật/sự việc cũng chẳng khác gì một con người không mảnh vải che thân, trần trụi  xuất hiện trước ống kính.
Tiệm cận thôi là đủ rồi.


ngủ không được

Những ngày này thật nhớ đến "cố nhân", cũng đúng, gì cũng có thời hạn, chỉ là thời hạn của bạn có kịp để thấy nó hết hạn hay không.
Kết thúc là chấm dứt sự nhạt nhẽo, là trách nhiệm với nhau, là cơ hội cho một điều gì đó mới mẻ bắt đầu. Nhưng cũng phải thừa nhận rằng, khoảng thời gian sau đó vài ngày sẽ khá chật vật với cảnh vật, với không gian, với những đồ vật thường ngày. Thậm chí nếu được chỉ muốn quẳng hết đâu đó cho xong, nhưng nghĩ lại thấy "việc gì cho tốn kém" nên thôi, có thứ muốn quăng cũng có quăng đi được đâu.

Yêu thương nhau thì đâu phải lời nói là đủ xóa nhòa đi khoảng cách về địa lý.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?