Một lời xin lỗi đối với những điều đơn giản thường ngày không khó nói, đó là khi chúng ta trễ hẹn, nhỡ giẫm lên chân một ai đó, mua nhầm đồ,... nhưng chúng ta hiếm khi đủ dũng khí để nói lời xin lỗi với những sự việc/hành động tạo nên những vết nứt lớn hơn. Vì sao vậy? Vì ta sợ mình bị thua thiệt, vì ta sợ mình bị phán xét, vì ta sợ người khác nghĩ mình làm sai,... Nhưng ta nào biết, cái ác của Nữ hoàng đỏ căn nguyên là từ lời nói dối của Nữ hoàng trắng mà ra, và chỉ cần một lời xin lỗi giản đơn thì mọi thứ đều được giải quyết. Tất nhiên, dù có lý do nhưng bản chất cái ác vẫn là cái ác, việc xảy ra đều đã xảy ra nên không một lý do nào có thể bao biện được. Và vì con người là động vật phi lý trí, nếu chỉ cần một lời nói có thể hóa giải mọi vấn đề thì tại sao không?!
Hôm nay vì một việc xảy ra với người đồng nghiệp, trong lúc tự nghĩ chỉ cần một lời xin lỗi nhẹ nhàng từ họ là đủ bộ não yếu mềm của tôi nhảy cẫng lên như chưa hề có chuyện gì xảy ra (mọi lần trước tôi cũng đã mong như vậy) thì tôi nhớ đến một người mà tôi đã vô tình tổn thương đến họ chỉ bởi sự im lặng của mình khi lặng lẽ bước qua mối quan hệ ấy (dù rằng tôi luôn nghĩ khi ấy, đó là cách giải quyết vấn đề tốt nhất). Tôi quyết định gửi lời xin lỗi đến người đó, dù rằng, mối quan hệ hiện tại giữa chúng tôi vẫn tốt nhưng vẫn còn một khoảng trống nào đó, một khoảng trống mà chỉ cần lời xin lỗi của tôi là đủ để lấp đầy. Người ấy đã nhẹ nhõm thả mặt 😊 và tôi... cũng nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy mình hoàn thiện thêm một chút nữa khi lựa chọn nói lời xin lỗi, vì tôi coi trọng mối quan hệ này chứ không còn quan trọng đúng/sai, căn nguyên là từ ai nữa.