Con cám ơn vì Chú đã là một phần tốt đẹp trong cuộc sống của con, cám ơn vì Chú đã luôn ngồi đó đợi con. Con mong rằng mình cũng đã là một phần tốt đẹp trong cuộc đời của Chú.
Con sẽ nhớ Chú, nhớ Chú rất nhiều!
Con cám ơn vì Chú đã là một phần tốt đẹp trong cuộc sống của con, cám ơn vì Chú đã luôn ngồi đó đợi con. Con mong rằng mình cũng đã là một phần tốt đẹp trong cuộc đời của Chú.
Con sẽ nhớ Chú, nhớ Chú rất nhiều!
Mỗi ngày mình đều cần mua một thứ tại tiệm tạp hóa của cô. Và giai đoạn dịch hiện nay, mình hoàn toàn yên tâm và tin tưởng khi là "khách hàng thân thiết" của cô vì thật sự cô cẩn thận, chu đáo và luôn thực hiện đúng 5K 😇 Và thế là hôm qua, mình còn phát hiện ra là cô còn một điều nữa rất tuyệt vời - đó là sự tử tế.
Trước ngày hôm qua, cô đã chích vaccine, cô cho mình biết điều đó khi mình hỏi vì thấy cô hơi "xuống sắc" và không xem TV như mọi khi. Và khi chiều qua mình ghé ra mua đồ, cô thấy mình ra đã rất vui và bảo: "Chờ con ra mua đồ xong là cô đóng cửa nghỉ ngơi sớm á. Hôm nay cả người cô uể oải", xong chú là chồng cô hỏi lại: "Là nãy giờ ngồi chờ cô bé này á hả?", rồi cô "Ừ".
...
Chỉ là dạo này tôi đang bắt đầu một hành trình mới. Nhiều điều trùng hợp xảy ra vẫn cứ như thế, không ai biết trước được. Môi trường này tái hiện lại hồi ức về một nơi mà tôi từng thuộc về bởi cách nó hoạt động, chương trình, con người,... đều mang những nét đặc trưng ấy.
Tại đây, tôi ấn tượng với một cô bé quản lý trẻ tuổi bởi đó là một cô bé thông minh, cầu tiến, có hoài bão và chí hướng. Dù cô bé ấy không phải là chiếc gương phản chiếu bản thân mình nhưng tôi lại thấy nó phản chiếu lại hình ảnh một người tôi quen. (Con người là vậy hay chỉ ít người như tôi không rõ, thường cứ cố tìm sự kết nối trong mọi vật, mọi vấn đề cứ như để vơi đi sự chênh vênh, lưng chừng mà tìm điểm tựa trong cuộc sống này vậy) Nhưng cũng bao nhiêu quản lý trẻ khác, với rất nhiều ưu điểm thì điều mà ai cũng dần phải được mài nhẵn bởi những bài học mà cuộc sống ban tặng. Thời gian gần đây tôi nhận thấy cô bé đang loay hoay với biết bao nhiêu giải pháp để giải những nan đề trong team mình. Càng nhiều nan đề, cô bé càng loay hoay với rất nhiều giải pháp. Và càng loay hoay, mọi người trong team càng mệt mỏi và chênh vênh hơn, bởi họ chỉ vừa chạm tay vào một khúc gỗ trôi nổi trên biển thì lại phải tiếp tục bơi đến những khúc gỗ khác mà không kịp nghỉ ngơi và cũng không đủ thời gian để kiểm nghiệm rằng khúc gỗ họ vừa bám vào biết đâu lại là chóp đá chắn chắn đủ để họ dưỡng sức và bơi tiếp vào bờ.
Bài học của hôm nay: Hãy đủ kiên nhẫn để nhìn thấy hào quang!
Đó là chặng đường rất dài.
Tôi không quen nói về ngày mai, tôi cũng không quen hứa hẹn, tôi chỉ muốn âm thầm làm những gì mình tự nhủ. Có thể vì sợ, có thể vì bất cần... nhưng sao cũng được, chỉ cần hoàn thành.
Hai hôm nay là cơ hội để chầm chậm nhìn lại mình, lắng nghe mình sau một thời gian khá dài đủ để làm và ngủ - một giấc ngủ đủ trong ngày để bắt đầu một ngày mới lại nhộn nhịp. Cảm giác tươi mới và trong lành. Vẫn là những mẩu chuyện nhỏ trong cuộc sống khiến tôi trầm tư chiêm niệm - nguồn nguyên liệu quý giá trong mỗi buổi chia sẻ của tôi; vẫn là những mẩu tin về phim ảnh và nghệ thuật mới lạ - đó là thông tin về một bộ phim dị, độc, lạ, đẹp nhưng không kém bạo lực của một nữ đạo diễn người Pháp đã làm nên lịch sử tại LHP Cannes 2021, mà độc nhất là mối quan hệ tình ái và những khoái cảm mà nữ chính có được với một... chiếc Cadillac; đến những bức tranh rất bản năng của Hom Nguyễn - với tôi, đó là nghệ thuật chân thật nhất, bản năng nhất và cảm xúc nhất bởi hàng trăm nét vẽ tự do, không đầu không cuối nhưng lại phác họa nên cả linh hồn của một con người.
Một buổi sáng trái cây, cà phê từng giọt có vần, có nhịp, cùng kích cỡ hẳn hoi đua nhau chảy xuống. "Cô Vi" đã khiến Mẹ Tự Nhiên được nghỉ ngơi và tái tạo sau hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm mệt nhoài bao bọc những đứa con chưa biết bao giờ là đủ. Hòa quyện với buổi sáng thong dong cùng những tách cà phê thế này khiến tôi biết ơn cuộc sống nhiều hơn, rằng mọi thứ đều không miễn phí và tôi cũng chẳng có gì cả ngoài việc chơi đúng loại nhạc cụ của mình, không nhòm ngó hay ao ước loại nhạc cụ của người khác.
Khi chúng ta sẵn lòng để nói về quá khứ, nghĩa là quá khứ ấy không còn ám ảnh chúng ta nữa.
Khi chúng ta sẵn lòng nói về một ai đó, nghĩa là chúng ta đã sẵn sàng để người ấy rời đi.
Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...