LAN MAN..

Sài Gòn.. mưa..
Ngồi ngắm nhìn những chú cá nhỏ bơi bơi trong bể mà lòng lâng lâng. Một chút ngu ngơ, một chút hiền lành, một chút yêu thương.. gắn liền với chúng. Không rõ vì sao chúng quan trọng với tôi một cách lạ kì. Nghĩ lại trong lòng vẫn còn ăn năn thật nhiều vì tối hôm mang về, vì sự bất cẩn của tôi mà để cho 2 trong số chúng bị chết đi; rồi hôm sau lại 1 chú nữa cũng chết (có lẽ vì chúng chưa quen nhau). Bây giờ còn lại 17 chú. Gọi là chú thôi, chứ nhưng mà tôi vẫn vui lắm vì trong này còn có những "cô" nữa, chúng sắp sinh ra những em cá nhỏ rồi! nhìn bụng chúng ngày một to ra mà lòng tôi nao nao. Có 1 chú khi mới mang về, chỉ có chút xíu thôi, nhưng hôm nay nhìn chú ta cũng mập mạp, đáng yêu như những anh, chị của mình vậy. Mỗi lần thay nước, chỉ có mỗi chú ta là khó chịu nhất. Phần thì tôi sợ chú ta nhỏ quá, tôi nhỡ tay sẽ rơi mất; phần thì chú ta cứ bám riết lấy cái thành nước, không chịu buông... vậy là tôi phải làm chú ta đau.
Tối hôm qua về, tôi đã cho các chú ta vào một không gian mới, có lẽ hơi chật hơn không gian cũ nhưng nhìn chúng bơi tung tăng hơn mọi khi nên có lẽ, chúng thích điều này.
---
Chiều nay tôi về mẹ. Không biết nói gì thêm nữa, dù rất gần, nhưng cứ mỗi lần về, tôi chỉ muốn ở lại mãi mà chẳng hiểu vì sao. Vì tình thương thì đơn thuần không phải lí do.
Có nhiều thứ tôi chẳng hiểu rõ về bản thân mình, nhất là về sự hòa nhập. Tại sao tôi không thể hòa mình vào tập thể? Tại sao tôi lại cứ muốn tách mình ra? Cứ nhìn thấy mọi người vui vẻ, nói chuyện với nhau, một khoảng trống trong lòng lại tự nhiên mở rộng.. tự nhiên tôi lại nghĩ về Thiên Sứ, nghĩ về mẹ.. rồi cả những người tôi từng quen.. Nó lớn dần, lớn dần và rồi thành..

TRÀN...


Quá khứ cứ theo đuổi và bám riết lấy ta.
---
Buồn, vui, day dứt, luyến tiếc, nhớ, mệt mỏi,... là những cảm xúc khi quá khứ hiện về. Nhiều lúc tự làm khó mình - làm thế nào xóa nó đi nhỉ?... Càng cố quên lại càng nhớ. Như anh đã nói, trong chuyến đi, mỗi người đều mang mỗi tâm trạng thì không thể nào làm nó vui vẻ hơn được. Đúng vậy, lòng ai cũng nặng, cũng ôm khư khư trong mình một tâm trạng. Không phải không nói ra mà chỉ là khó nói... và, tôi cũng không phải kẻ ngoại lệ.
Tôi như kẻ vô hồn khi nhiều lúc cứ tách thân xác khỏi nơi đông người. Lẩn tránh? Không phải; Thoải mái hơn? Càng không. Cái cảm giác được gió phà phà vào mặt, được nhìn lên trời, được thấy và nói chuyện với Thiên Sứ khi đó có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên. Gió, sóng thay nhau ùa vào; cát lướt đi bàn chân; thân thể con người như nhẹ bẫng, như đang được bay... giờ trở thành quá khứ khắc sâu vào nỗi nhớ.
Vũng Tàu - kỉ niệm! Nó giúp mình thay đổi cách nhìn về một người chị; biết được cách đối xử với bạn của bản thân ít ra cũng làm cho mọi người hiểu lầm... không vui, không buồn nhưng lại cảm thấy mình đã làm đúng. Như vậy, dù sau này có kết thúc thật sự đi chăng nữa, ai cũng cảm thấy nhẹ nhõm (đặc biệt là với bạn vì tôi rất thương bạn); cảm nhận tình thương và sự quan tâm; vui, buồn, đau là những cảm xúc rõ ràng nhất; những câu nói của thầy cô vào cuối giờ ăn trưa tạo động lực cho mình thay đổi những thói quen; Có không gian để chiêm nghiệm về thời gian qua, điều bản thân làm được thì không nhiều và ngược lại trong khi bản thân lại biết rõ mình đâu chỉ có vậy... Giận bản thân...
---
Bao nhiêu lâu nữa... cuộc sống của mình mới trở lại nhịp thường?

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?