Ngày hôm nay thật vui. Lâu lắm rồi em mới được tận hưởng cái cảm giác này mà không chút nghĩ ngợi hay lo lắng về điều gì cả.
Ngày hôm nay em cười, cười rất nhiều! Buổi sáng bắt đầu với TASL. Đó là khách hàng đầu tiên của TASL. Và em tin, em đã khiến chị ấy hài lòng và quyết định đầu tư, chấp nhận sản phẩm của TASL. Sau này, dù lớn mạnh hay có bất kỳ vấn đề gì, TASL cũng đã thực hiện đúng sứ mạng mà một sản phẩm cà phê mang đến cho khách hàng - những người đặt niềm tin vào nó.
Trưa, em vào nhà cô. Mặc dù nhiều lần, em cảm thấy mình như lạ lẫm và lạc lõng trong thế giới của những con người ấy nhưng em đã không còn sợ nữa. Em chỉ làm và nghĩ đến cô, nghĩ đến việc mình đã giúp được cô điều gì đó. Khi ấy, em cảm thấy vui. Đối với em, cô là người mà em rất quý. Vì vậy, chỉ cần cô cần bất cứ điều gì trong khả năng của em, em đều sẽ cố gắng hết sức. Và em mong, cô sẽ hiểu được điều đó. Mà không... dù cô có hiểu hay không, chỉ cần giúp cô được điều gì, em đều sẽ vui.
Mỗi khi đối diện với những anh chị ở E, ngoài cảm giác lạc lõng ấy, em còn cảm thấy mình như một chướng ngại khiến những anh chị ấy khó có thể thoải mái được với nhau. Anh biết đấy! Làm sao nói chuyện thoải mái được khi chỉ cần một người ở đó thinh lặng và không thể nào hòa nhập được (dù em luôn nở nụ cười và cố gắng để mọi người thấy rằng: Anh chị cứ nói chuyện đi, em vẫn vui vẻ, đừng để ý đến em quá!). Có thể những gì xảy ra với Tr cũng 1 phần tác động đến cảm xúc của em. Mỗi lần nói chuyện với mấy anh chị, em nghĩ đến Tr. Em nghĩ đến cảm giác của nó khi nhìn đứa bạn thân của nó nói chuyện với người mà nó không thích. Rồi điều đó như rào cản và khiến em suy nghĩ rằng, nếu em nói chuyện vui vẻ với họ, em như đang phản bội tình bạn với Tr. Nhưng thật sự, trong tâm em không muốn điều ấy. Vì ở 1 chừng mực nhất định, ở họ vẫn có những điểm em cảm thấy rất quý; có thể em mặc kệ những gì họ suy nghĩ về mình. Mỗi lần như vậy, em thử chất vấn mình, chuyện của Tr là chuyện của Tr, không liên quan đến mình, việc gì phải tự hành hạ cảm xúc của mình như vậy. Lần đó, giữa em và th.T có vấn đề, Tr cũng vẫn rất quan tâm đến th mà không nghĩ đến cảm xúc với em. Cũng công bằng mà. Em tự nhủ thế nhưng em không thể vượt qua. Em lo Tr sẽ không vui và cảm giác không an toàn khi nói chuyện với em về sau này.
Chiều tối về nhà, em mệt nhoài nghĩ lại mọi chuyện mà ngủ trên ghế lúc nào không hay. Giấc ngủ ngắn của em bị anh chiếm hữu. Em nhớ anh. Nhớ anh. Đó có phải là cảm giác mà người ta nói: Khi mất đi mới biết đã yêu. Khi xa rồi mới biết mình có nhớ. TASL sắp khai trương. Mỗi lần nhìn mồ hôi trên trán anh nhễ nhại khi chạy phần việc cho em, em cảm thấy xót. Anh bất chấp những gì em nói hay làm không hay với anh. Trong em, anh cao thượng như một vị Thiên sứ. Nhưng có lẽ, anh sẽ chỉ mãi là Thiên sứ, mà thôi.
Một giấc ngủ ngắn, em tỉnh dậy rồi ngẫu hứng cùng mấy chị chung dãy nhà nối tiếp niềm vui trong ngày bằng Karaoke. 5 chị em đi bộ một đoạn đường không ngắn không dài mà cười nói đủ mọi chuyện. Chưa bao giờ em hát thoải mái đến vậy. Chưa bao giờ em cười nhiều như thế. Đây có lẽ sẽ là ngày đáng nhớ của đời em.
Thương anh! Chúc anh ngủ ngon. Cầu mong Thiên sứ của em sẽ mang đến cho anh bình an ở nơi xa.