LỜI CHƯA NÓI

Nếu như một ngày nào đó, chúng ta gặp phải những điều mà với trí tưởng tượng vô tận của mình, chúng ta cũng không thể ngờ tới việc nó lại xảy đến, vậy phải thế nào? Thật sự với tôi, tôi cũng chẳng biết mình sẽ thế nào, vì tất cả, đó là những thứ chưa đến, mà nếu nó có đến, mỗi người cũng sẽ có những nhìn nhận và cảm xúc khác nhau. Nhưng dù là gì, không biết rằng tôi có hiểu được cho cảm xúc của ai hay ai thấu cho cảm xúc của tôi nhưng tôi luôn tin một điều, c'est la vie, cuộc sống này cân bằng, có vay có trả, có trước có sau, được cái này thì mất cái kia, đời không bao giờ tước đoạt hay cho không ai cái gì cả.

Tháng 8 tôi hơi bận rộn với việc hoàn thành trách nhiệm của mình với Công ty nên đáng trách 1 chút, tôi đã vô tình quên đi một vài thứ quan trọng mà đến lúc nhớ ra, may quá! còn kịp!
Hôm nay tôi vừa trả lời tin nhắn của cô bạn đã nhắn từ ngày 30/08. Mới vài tuần trước chúng tôi còn liên lạc, cô bạn khoe với tôi là mới có em bé, chúng tôi còn vui vẻ nói chuyện với nhau, tôi nhận làm mẹ đỡ đầu cho nó, vậy mà đến hôm nay tôi mới biết là cô bạn tôi vừa mất nó. Tôi không diễn tả được cảm giác của mình. Tôi chỉ biết rằng đó là một sự mất mát rất lớn xảy ra với bạn tôi. Sẽ thật ngớ ngẩn khi tôi tự hỏi tại sao lại xảy ra với bạn tôi nhưng trong đầu tôi không thể nào ngừng hỏi. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, rồi sẽ có một điều gì đó thay đổi, đời không bao giờ tước đoạt hay cho không ai cái gì. Tôi tin rằng rồi cuộc đời sẽ lại mỉm cười với cô bạn của tôi nhiều lần nữa sau biến cố ấy. Vài ngày tới tôi sẽ đến TG với bạn mình. Mong rằng cô bạn ấm áp và hay quan tâm người khác của tôi sẽ cảm thấy an ủi phần nào.

Dù đã không còn liên quan gì đến nhau nhưng tôi vẫn còn nghĩ nhiều về những mối quan hệ, về công việc tại Công ty cũ. Tôi muốn đồng hành cùng họ nhiều hơn, đặc biệt trong những lúc thế này nhưng cái tôi lí trí của tôi cũng có lí lẽ hợp lý và chính xác của nó.
Bù lại, tôi biết ơn vì thời gian vui vẻ với những mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp ở đây. Trong đầu tôi lúc này luôn khắc ghi và nhớ rất rõ từng chi tiết về họ, về sự lầy lội, nhí nhố của bé Tr, sự ngây thơ, hay hát những bài hát tôi gọi với nó là "xàm" của bé Th, rồi những khi tôi hay bảo cô bé "xếp cái miệng vô" hay bớt lo đi mà sống; nụ cười tít mắt của chị Ng hay mỗi lần chị căng thẳng là hay nói rất nhanh khiến mọi người không tiếp thu kịp; mấy lần giành ăn với anh Th và tán dốc mấy chuyện chính trị xã hội; các cuộc nói chuyện phiếm và xàm xí với chị V rồi cả khi chị V đang tức giận ai hay điều gì đó đến nỗi đỏ cả mặt; cái lầy lội và nói chuyện tào lao, sờ mó đủ thứ của bé Q, sự dịu dàng của bé L rồi những lúc đệm thêm vài câu phán vào cuộc tán dóc của tôi và bé Q đến mắc cười lộn ruột; sự ham học và chỉ bảo của chị L rồi mỗi lần tôi hay chọc, hay xỉa xói chị ấy các kiểu; sự nhẹ nhàng và vui vẻ của chị H và có khi chúng tôi còn ngồi tâm sự hàng giờ... Tôi sẽ rất nhớ mọi người. Đến ngay cả cái ôm hay chào tạm biệt tôi cũng không dám nói vì chắc tôi sẽ khóc nhè mất, không nói sẽ ít ra là chưa có chia tay chia chân gì cả :) chắc sẽ tốt hơn. 
Cầu chúc bình an cho tất cả mọi người.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?