...

Và thế là cái ngày mình không thích nhất trong năm cũng đến, ngày xa nhà.
Tết năm nay thật lạ. Có khi mình đã nghĩ thời gian đứng về phía mình, chầm chậm trôi, nhưng đến khi thời điểm này đến, thật buồn cười, một chút oán trách thoáng hiện, mà thời gian thì có tội tình gì đâu chứ, chỉ có sự tham lam của con người tự dày vò chính mình.
Sự trưởng thành theo tuổi tác và cuộc sống khiến ta ý thức rõ hơn về sự mong manh của mọi thứ. Nhờ đó, mình hiểu được lối sống vội của những nhân vật trong thơ, trong văn, trong phim ảnh; điều mà trước kia với mình là khó hiểu. Bản thân chúng ta già đi, những người thân yêu quanh chúng ta: mẹ, chú, bác, anh, chị,... cũng già đi. Một ý nghĩ khủng khiếp chợt xuất hiện, lỡ như một ngày nào đó, mình mất đi họ... không! dừng lại ở đó thôi! mình không dám nghĩ đến nữa, bởi vì mình biết, mình không như những gì mình muốn hay mình nghĩ.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?