Mình nhớ nhà

Sự rời đi vội vàng ngày hôm nay đã khiến trái tim bị trói buộc bởi những điều còn dang dở. Và để nó được tự do, mình đã tìm được giải pháp. Tuy có nông nổi, dư thừa/rảnh rỗi (trong cái nhìn của người khác) và tốn kém (lẽ tất nhiên, vì không có gì miễn phí, đặc biệt là tự do) nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi, mình đã thấy vui vẻ và thoải mái hơn nhiều như đã hất phăng được tảng đá đè trên ngực cả chiều nay. Đấy là mình, chút ngông, bướng bỉnh, cảm tính, thích gì làm nấy mặc thiên hạ nói gì. Từ mai đến cuối tuần sẽ là thử thách. Nếu tâm hồn được xoa dịu, mình sẽ không cần thực thi giải pháp này và ngược lại. Đó sẽ là cách mình yêu thương bản thân.
Khi ở bên cạnh bất cứ ai mình cũng luôn mong muốn và hy vọng một điều, họ được thoải mái để trở thành chính mình. Và nếu lỡ như mình có làm gì khiến họ không được sống với điều đó, cầu mong bản năng hãy mách bảo mình được biết. 
Mình nhớ nhà, nhớ Minh Béo, nhớ Mẹ, nhớ Anh 3, Chị 3, nhớ Bé Lớn, Bé Nhỏ, cu Bi, Bác 4, Chị 4, cu Bảo, Bé Mầm, Bi Phước nhiều lắm.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?