DẤU CHẤM HẾT CỦA TÌNH YÊU

Sau vài ngày nắng gắt, chiều hôm nay trời cũng chịu đổ cơn mưa tưới mát cuộc đời. Tôi thích mưa đơn giản vì với tôi, đó là tiếng hát của Mẹ Thiên Nhiên, và cũng vì cơn mưa, vạn vật lại được sinh sôi nảy nở. Ngồi nhìn cơn mưa tôi nghĩ đến câu hỏi của một người rằng: "Khi nào ta hết yêu nhau?". Ừ... nhịp thở chậm lại, tim đập chậm vài nhịp, im lặng vài mươi giây, tôi không giận vì câu hỏi ấy, tôi chỉ nghĩ rằng sao mình lại quên đi điều ấy! Không có gì là mãi mãi, nhưng tôi không nghĩ là nó biến mất đi hoàn toàn, nó chỉ chuyển đổi thành một điều gì đấy khác mà thôi, "nothing's gone forever, only out of place". Tôi suy nghĩ thật cẩn thận và nói: "Khi một trong chúng ta không còn quan tâm gì đến cảm xúc của nhau nữa... là 'của nhau', không phải 'của đối phương'".

Nếu còn yêu, mỗi một hơi thở dài dù là thói quen cũng khiến ta bất giác nhìn về phía đối phương xem họ có bị khó chịu bởi điều đó không; mỗi một cái nắm tay dù bản thân cảm thấy ấm áp nhưng cũng sợ quá lực làm đối phương bị đau; chỉ một chiếc áo sơ mi màu xám mà mình thích cũng khiến bản thân băn khoăn không biết đối phương có "bị dị ứng" với màu này hay không; mỗi khi lén nhìn vào đồng hồ vì sợ trễ lịch hẹn cũng sợ đối phương nhìn thấy thì nghĩ vì lí do nào khác; món ăn lỡ tay để "chị gánh muối" tự đổ vào thêm một tí cũng lo đối phương vì mặn hơn thường lệ mà không ăn canh; vì kẹt xe nên đến đón trễ nhưng cũng lo đối phương phải nóng lòng chờ đợi; một tin nhắn lỡ tay (dù không cố ý ghi vắn tắt như vậy) cũng sợ đối phương hiểu nhầm;
Nếu còn yêu, mỗi một màu sắc mà mình lựa chọn cũng dung hòa được sở thích của cả hai, thậm chí chỉ cần theo sở thích của đối phương là đủ; mỗi một hành động nhỏ mình làm như rửa chén, tưới hoa, nấu ăn,... cũng là tự nguyện và chân thành, thậm chí có khi là chiều chuộng hay dỗ dành; mỗi một bản nhạc cũng vì đối phương mà được mở dù đó không phải là lựa chọn ưu tiên; mỗi một hành động nhỏ khi biết đó là điều tối kị hoặc đối phương không muốn/thích cũng cố gắng thuyết phục; mỗi một lựa chọn hay quyết định đều cân nhắc và tôn trọng, lắng nghe ý kiến của đối phương và tin tưởng; những hành động hay biểu hiện vui, buồn, khác lạ của đối phương đều để tâm và tìm hiểu, hoặc có khi chỉ cần đơn giản là "im lặng và lắng nghe" mà thôi; mỗi một hành động dù tự thấy hơi ngớ ngẩn, trẻ con và "sến" hoặc có thể tự thấy đây không phải là mình nhưng cũng vì đối phương vui vẻ mà chân thành làm lấy...

Nếu còn yêu, mọi thứ chúng ta có, từ hơi thở đến những cảm xúc vui, buồn đều được để tâm đến, đều từ đó mà thể hiện những câu nói, những hành động yêu thương và ngược lại, nếu không bắt nguồn từ những nền tảng ấy, mọi thứ chúng ta làm rất dễ bị lầm tưởng là tình yêu mà có khi chúng ta lại không biết. Điều đó khiến cho cuộc đời ngắn ngủi của chúng ta trở nên phí hoài và tình yêu lại biến thành sự chịu đựng.

NỖ LỰC KHÔNG KHÓ

Ba hôm nay có nhiều việc, cảm giác như một ngày 24 tiếng là trêu người vậy! Thứ 7 mà cứ nghĩ là thứ 6, ngày thứ 8 cũng không hề có cảm giác thoải mái khi tự cho mình nghỉ ngơi một chút, nên cũng đành tiếp tục.

Điều này hay những khoảnh khắc tương tự thế là những khoảng thời gian bình thường trong cuộc sống của tôi. Dù tự do, lắm khi ra vẻ bất cần đời, chẳng sợ ai nghĩ gì, nói gì về mình... nhưng vấn đề lớn nhất chính là tôi không chấp nhận được điều không tốt mà tôi nghĩ về hay tự nói về chính bản thân mình. Vậy nên, tôi luôn tự nhủ mình nỗ lực, bởi vì tôi luôn biết rằng, chỉ cần tôi muốn, tôi đều có thể làm được.

Và điều tôi cần làm tốt chính là biết tự chăm sóc và rèn luyện sức khỏe tốt để thể chất không bao giờ là giới hạn cho mọi nỗ lực của tôi. Và đó cũng chính là nguyên tắc tôi rút ra và cần bản thân nghiêm khắc thực hiện từ 6 năm về trước, đó là khoảng thời gian dài tôi chán ghét bản thân và cảm thấy mình vô dụng, bất lực trước quá nhiều thứ chỉ vì tôi không chú ý đến tiếng nói cơ thể mình.
Cuộc đời con người có rất nhiều thứ mất đi thì sẽ không bao giờ lấy lại được, với tôi, đó chính là niềm tin, niềm tin vào bản thân mình và niềm tin vào người khác. Vậy nên, hãy tiếp tục...

HÃY HOÀN TẤT MỌI THỨ BẠN BẮT ĐẦU

Nhiều khi nhìn những đứa nhóc bây giờ, tôi không tài nào hiểu được khi xưa, lúc còn nhỏ, làm sao tôi có thể tự giác học hành, tự giác hoàn thành tất cả những nhiệm vụ của mình nữa. Chỉ có điều, tôi nhớ là mỗi lúc tự giác làm những việc đó, tôi thấy tự do và hài lòng. Dù không nhớ nhưng tôi vẫn nghĩ nó là thành quả từ giáo dục gia đình. Vì vậy, tính tự giác, chủ động, kiên trì bền bỉ không phải tự nhiên mà có hay duy trì.

Gần đây, nhờ nhiều thứ tác động, tôi đã năng viết hơn. Điều này thật tốt vì tôi nhận thấy thói quen viết lách đã rèn luyện tôi nhiều điều và đặc biệt là ổn định tâm trí hơn.
Một phần công việc hiện tại yêu cầu tôi phải đọc sách nhiều hơn để tổng hợp thông tin nhưng do bản tính cầu kì và tham kiến thức nên chỉ cần đọc tới đoạn này hay hay là tôi lại bị đắm chìm vào nó bởi sự tò mò và khám phá cho đến tận gốc rễ của vấn đề. Vì thế, một cuốn sách hiếm khi tôi có thể đọc xong một cách nhanh chóng. Vậy nên, tôi nghĩ mình cần nhanh chóng thay đổi điểm này, sâu cũng tốt nhưng phải sâu lúc nào mới phù hợp. Cũng giống như sự thật (cái chúng ta hay gọi cho một điều ta nghĩ đó đúng là thế) không phải cứ lúc nào cũng nói ra mới là tốt, mà còn tùy thuộc vào trường hợp, hoàn cảnh và có khi chỉ vì che giấu đi là cần thiết nên mãi cũng đừng nói ra. Bạn nói ra có thể khiến tâm hồn mông lung, khó chịu của bạn trở nên thoải mái nhưng nó lại mang đến nỗi đau cho tất cả (trừ bạn), vậy thì, ý nghĩa của cái bạn gọi sự thật ấy là gì?

Những ngày dịch, một trong những việc tôi muốn làm nhất là rà soát lại toàn bộ và hoàn tất tốt những việc tôi còn dang dở (nếu còn cơ hội). Cuộc đời bản chất của nó đã quá dang dở khi chúng ta không biết rằng còn có ngày mai để có thể mở mắt và tiếp tục vay mượn khí trời nữa hay không rồi, vậy hà cớ gì lại dung túng để bản thân trở nên càng hối tiếc!
Việc thứ (không rõ) là hoàn tất những cuốn sách mới tinh này :)

My library


ĐỪNG NHĂN NHÓ VỚI CUỘC SỐNG NÀY



Một ngày... bạn sẽ chẳng biết gọi tên cảm xúc nó là gì khi chưa đến cuối ngày đâu!
Buổi sáng bắt đầu bằng việc dậy khá muộn. Dạo này tôi quay lại "ngày xưa", khi mà lại chỉ làm việc hiệu quả lúc về đêm, khi nhà nhà tắt đèn, cả nhà đi ngủ, chỉ còn tiếng kêu của côn trùng vọng lại qua cửa sổ mang theo luồng gió đêm mát lạnh đầy sảng khoái, laptop phát ra những bản nhạc dịu êm và trầm lắng. Ban đêm... vẫn vốn là không gian đủ yên tĩnh để tôi tập trung hoàn tất mọi thứ.
Cuộc sống có những thứ gọi là xoay chuyển 360 độ khiến ta nhìn nhận nó không còn là nó về chất nhưng lại là nó về tên gọi, như vậy đủ mệt mỏi để giải quyết cả vấn đề buổi sáng, rồi sau đó lại thêm những công việc linh tinh khác nữa.
Buổi trưa, thời tiết bắt đầu khó chịu như dạo gần đây khiến bản thân có muốn hít chút khí trời sau căng thẳng cả buổi sáng cũng không thông, nhưng lòng lại tự an ủi rằng thời tiết vậy cũng hay, tạo điều kiện cho VN thuận lợi phòng chống dịch. Hệ quả là đến chiều tối lại đau đầu vô cùng, một phần cũng vì có một vấn đề chưa được giải quyết nên trong đầu cứ lơ lửng nghĩ về nó. May mắn cũng vì biết một chút gọi là buông bỏ tạm thời khi đi tắm (vẫn quay lại chủ đề trong bài trước, nhà vệ sinh vẫn là nơi tạo cho con người ta cảm giác thoải mái và nhẹ nhàng nhất :D) nên sau khi tắm xong, ăn cơm tối thì thấy thoải mái lạ thường, đã không còn cảm giác khó chịu, đau đầu nữa, thế nên mọi việc cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Chiều nay lại đọc được một câu nói hay: "Nếu không thể giải quyết vấn đề một cách đơn giản thì nghĩa là bạn chưa hiểu đủ về nó" (Albert Einstein). Cảm giác đúng là trời chiều lòng người, một khi muốn giải quyết vấn đề thì bản thân ta sẽ tự bắt gặp những thứ hay ho và tích cực đến tuyệt vời. Vì thế, tôi nhẹ nhàng để quay lại điểm xuất phát.
Buổi tối, tin nhắn tâm sự của một đứa em khiến tôi thấy chạnh lòng vì cô bé vừa gặp phải chuyện không vui. Bầu trời vẫn trong xanh đầy nắng gắt, vẫn cùng hình dáng con người, cùng sống trong cùng một xã hội nhưng tạo hóa lại thật hay, số phận mỗi người lại được khắc họa bởi những hỉ, nộ, ái, ố khác nhau, không một niềm vui nào giống nhau cũng như những nỗi buồn muôn hình vạn trạng. Điều khiến mình chạnh lòng là vì cô bé còn trẻ nhưng lại phải cô đơn đối diện với nỗi đau đó với rất nhiều lí do. Dù sao đi nữa, đó cũng là lựa chọn của em và tôi là người ngoài cuộc, càng không phải đang sống cuộc đời ấy. Cái mà tôi có thể làm là lặng lẽ đọc những tin nhắn của em và cố gắng đặt mình vào hoàn cảnh ấy để suy nghĩ và đưa ra những gợi ý lúc em cần. Trong cách nói chuyện tôi vẫn cảm nhận được niềm lạc quan bên cạnh nỗi buồn âm ỉ nên tôi vẫn đủ niềm tin ở em, rằng em sẽ biết cách để chiến thắng nỗi đau này.
Tự nhiên giờ lại nhớ về cuộc gọi lúc Tết cho một người quen. Đấy là người mà đứa bạn thân của tôi bảo rằng nó cảm thấy họ không tốt, không thật lòng, lúc đấy đã cách đây hơn 5 năm rồi. Và tôi vẫn kiên trì trong mối quan hệ với người quen ấy vì tôi nghĩ mình trong mối quan hệ này, tôi đơn giản là tôi, thật lòng, không lợi dụng, không trục lợi gì cả nên họ như thế nào thì có sao, họ vẫn đang đối xử bình thường với tôi đấy thôi. Cho đến cuộc điện thoại chúc Tết năm nay của tôi đến họ, câu chúc họ khiến tôi cảm thấy "ừ, mình nên chấm dứt mối quan hệ này tại đây". Tôi không tiếc gì cả và lại càng tôn trọng cảm xúc của mình hơn, chỉ là biết mình nên dừng lại vì đã đúng lúc.
Nhiều khi tôi quẩn quanh đi tìm tôi của ngày xưa khi chợt nhận ra mình thay đổi, nhưng nghĩ lại, sự thay đổi này diễn ra tự nhiên theo đúng cách nó xảy ra nên tôi muốn mình đừng kháng cự, "good things come to those who wait", kiên nhẫn thì sẽ đi đến cuối con đường nên... hãy nhìn chính mình bước đi!

bạn đồng hành

Ngày hôm nay, tôi muốn đặt tay viết về điều gì đó như kể lể về những ý tưởng mà tôi nảy ra chiều nay từ... nhà vệ sinh :) Nhưng giờ tôi lại không muốn nói về những ý tưởng đó vì hiện tại tôi chưa biết làm gì cụ thể với nó cả. Và bạn yên tâm! Nếu biết sẽ làm gì với nó, tôi sẽ làm thật và nghiêm túc.
Lại nói về những ý tưởng, những dự định của tôi, những điều tôi muốn làm, thật thú vị là hầu hết những người tôi mới quen từ trước giờ điều không tin (dù tò mò) về những điều tôi nói là sẽ làm trong tương lai. Có lẽ vì họ mới biết tôi, hoặc do cách mà tôi thể hiện ra chưa đủ để họ tin rằng tôi sẽ làm nó. Không sao cả! Vì như vậy thì mỗi lần tôi thực hiện thành công những dự định đó, tôi càng cảm thấy tự hào về bản thân, dù nhỏ bé, dù nguồn lực có hạn nhưng trước đây là vậy và bây giờ vẫn vậy, tôi sẽ làm chỉ cần tôi muốn làm (dù nói ra hay không).
Với tôi, cuộc sống này vô cùng ngắn đối với những yêu thương và đam mê nhưng lại dài đối với những nỗi đau và sự hối tiếc. Tôi muốn cuộc sống của mình ngắn mà ý nghĩa và đầy trân trọng. Lúc nào tôi cũng trên cả hạnh phúc vì tôi có Tình yêu to bự vừa là Mẹ, vừa là Ba của tôi từ khi tôi còn rất nhỏ đến giờ và sẽ mãi mãi là như thế! Trong mắt tôi, Tình yêu to bự đã là một đặc ân cho riêng tôi khiến tôi không bao giờ dám tham lam mà oán trách rằng tại sao tôi có một gia đình không trọn vẹn. Tôi nhớ lúc còn đi học ở quê nhà, tôi luôn ao ước là lớn thật nhanh, học thật giỏi để được vào Nam sống cùng Tình yêu to bự và tôi đã làm được điều đó bằng mọi nỗ lực của mình, điều mà khi còn nhỏ, với tôi đó là một cái gì đó vô cùng xa vời dù có ao ước thế nào chăng nữa, vì cảm giác chia xa cứ luôn ám ảnh tôi từ khi tôi có ý thức về cuộc sống. Tuần trước, khi nghe tin "cách ly xã hôi", Tình yêu to bự vội vã gọi điện ngay để bảo anh em tôi "tranh thủ tối nay về Bình Dương đi, chứ mai là cách ly rồi, Mẹ sợ không về được". Tôi cười mà nói an ủi để trấn an Mẹ rằng: "Tụi con về được mà! bình thường, không sao hết, nhưng mà phải cuối tuần mới được. Mà lỡ như không về được cũng tốt, để nhỡ tụi con có gì mà chưa phát ra lại lây cho 3 bà cháu, huhu..." (vì anh chị em tôi đang tự cách li trên này bởi trước đó đi nhiều nên không dám về Bình Dương, nhỡ có gì không hay). Mẹ trả lời một câu khiến tôi chùn lòng: "Cả 2 tuần nay không về rồi, không nhớ Mẹ hả!" Tôi không biết nói gì thêm. Lớn rồi, tình yêu thương dần trở nên ít thể hiện bằng lời nói hơn và bản thân cũng không có đòi hỏi điều như thế nên khi nghe câu nói ấy của Mẹ, tôi lại thầm cám ơn đặc ân mà tôi đang có.
"Càng lớn tuổi, chúng ta càng nghiêm nghị hơn với cuộc sống. Người lớn tuổi cười trung bình 15 lần một ngày; còn những đứa trẻ chưa đến tuổi đi học cười trung bình 400 lần một ngày", đây là câu nói trong một cuốn sách tôi đang đọc. Trong giao tiếp thường ngày, cũng do tính cách chi phối, tôi luôn muốn cười với mọi người cho dù nguồn gốc sâu xa của nụ cười là dấu hiệu của sự phục tùng và điều khó khiến tôi trong ánh nhìn của người khác có vẻ sẽ yếu thế hơn, nhưng không sao cả, vì tác dụng của nụ cười tôi đang thể hiện mang đến biết bao nhiêu cảm xúc tích cực cho tôi và mọi người. Nụ cười có thể làm "tan chảy trái tim" một con người mà! :) Nhưng cũng còn biết bao nhiêu người khác đâu phải dễ chịu với nụ cười, vì vậy, tôi mong họ có thể tập cười nhiều hơn mỗi ngày vì nó sẽ khiến cuộc sống của họ trở nên thoải mái và dễ chịu hơn trong mọi hoàn cảnh, ví như hiện nay cả thế giới đang chống chọi với Covid-19, cách li xã hội khiến chúng ta ít giao tiếp hơn, ít cười hơn hoặc thậm chí không cười mỗi ngày, rồi bạn sẽ thấy điều đó khiến bạn càng trở nên "nghiêm nghị" và khó khăn với cuộc sống cỡ nào. Vì vậy, cần có những bộ phim hài (cả nông và sâu), câu chuyện cười,... phù hợp mỗi tuýp người để bơi qua mùa dịch một cách thoải mái hơn. Tóm lại là do tôi cảm thấy khó khăn khi nhìn người khác quá "nghiêm nghị" với cuộc sống này (nhiều chuyện mà dễ hiểu, vì cảm xúc lây lan mà!).
Hôm nay nói chuyện, anh làm tôi cười chảy nước mắt. Mà cũng thật lâu rồi tôi mới cười thành tiếng lâu như thế. Anh dạy tôi, hãy luôn nỗ lực tìm kiếm cho mình một "bạn đồng hành" trong mọi hoàn cảnh, dù là người, là vật hay gì cũng được, và hãy tin vào lựa chọn của mình. Đó sẽ là cánh chim khiến tôi có thể tự do sải cánh trên bầu trời cao và cũng sẽ là khúc gỗ cứu sinh khi tôi lạc trôi vô định giữa dòng đời. Đơn giản vậy nhưng đủ để tôi phải ghi nhớ mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút giây vì (lại đơn giản), cuộc sống này không quá khó để sống nhưng nó là một chiếc hộp Pandora, bạn sẽ không biết điều gì hay rủi ro nào đang xảy đến đâu!

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?