another day in paradise



Tuần này cuối cùng đã trôi qua! Một thời gian dài tôi mới lại có cảm giác thời gian chậm chạp trôi đến vậy, có thể vì lòng người muốn giữ nên thời gian cũng quyến luyến chẳng muốn rời đi.

Vẫn nối dài một năm 2020 khác biệt và ý nghĩa, tuần này, tôi đã tham gia một hoạt động xã hội mà những tuần trước đó, chúng tôi đã được huấn luyện kỹ càng và bài bản. Và điều ý nghĩa đối với tôi chính là hoạt động này đã mang lại biết bao hy vọng cho những bệnh nhân cần máu để sống, để chiến đấu và chiến thắng bệnh tật. Nhìn những bạn trẻ vận hành công tác chuẩn bị và tổ chức, tôi thấy bóng dáng mình 10 năm trước, cái 10 năm mà tôi chẳng có gì ngoài sự vô tư, nhiệt huyết và tinh thần tuổi trẻ. Chúng tôi đã kết nối, đã vui chơi, đã cùng nhau tạo nên một ngày ý nghĩa trọn vẹn mà đối với mảnh đất tâm hồn đang dần trở nên bị bào mòn bởi công việc, áp lực bản thân như tôi trong những năm qua được tưới mát. Chẳng có gì khó hiểu khi bạn đã ý thức được cuộc đời này bạn không chỉ sống cho riêng mình, mà bạn sống vì bạn, cũng vì những gì xung quanh bạn.

Tôi nhớ một anh bạn của nữ chính trong bộ phim Where' d you go, Bernadetta? đã nói với cô ấy thế này: Sứ mệnh của cô trong cuộc đời này là gì hả Bernadetta? Hãy đi tìm nó! Bởi nếu một người không biết sứ mệnh mình sinh ra để làm gì trên cuộc đời này thì họ sẽ trở thành mối nguy hiểm của xã hội. Thế đó! Tôi nghĩ con đường mình đã chọn và đang đi dần khiến tôi có được câu trả lời cho chính mình.

Sứ mệnh là gì? Ước mơ là gì?... bạn sẽ chẳng biết được nếu cứ ngồi đó, lắng nghe kinh nghiệm của biết bao người rồi trở nên e dè, sợ sệt đủ thứ để chẳng dám làm gì cả. Sẽ bướng bỉnh biết bao khi cứ thích tự trải nghiệm cái mà người khác ngăn cản, rằng ngành này không được, trường này không được, môn học này khó lắm nên sẽ rớt đấy, dại gì mà làm công việc đó, người ấy không tốt nên đừng,... Bạn cố chấp làm theo ý mình không phải vì đúng - sai - phải - trái, bạn trân trọng những gì họ nói, họ làm cho bạn (dù với mục đích gì chăng nữa), nhưng điều mà bạn chọn chính là sự trải nghiệm cá nhân. Bạn chấp nhận đánh đổi thời gian để thử - sai, chấp nhận về đích sau cùng, chấp nhận những va vấp, những cú ngã đau, chấp nhận những sự hụt hẫng hay thất vọng về tinh thần... Cái bạn muốn là cảm giác về mình trong hành trình ấy. Vậy thôi! Sứ mệnh, ước mơ,... nó chẳng thể nào tự rơi xuống đầu bạn trong khi bạn chỉ giậm chân tại chỗ được. Và sẽ thật khiếm nhã khi bạn chẳng may nghĩ rằng ai đó không có ước mơ hay sinh ra trên đời là vô ích, vì đến cả một chú Cún con lạc đường còn hư hử khóc lóc tìm đường về nhà cơ mà.

Chúc ngủ ngon và một tuần tươi sáng!

always remember us this way


Rất rất nhiều khi vì một chuyện quan trọng mà mỗi người luôn bị cuốn vào rất nhiều chuyện nhỏ lẻ khác mà chẳng biết khi nào kết thúc để có khi ngồi thẩn thờ tự hỏi mình xem có đáng không. Cũng giúp ích được gì đâu! Mà cũng là cảm xúc nhất thời thôi, mọi thứ rồi đâu lại vào đấy!
Dạo gần đây mình ít viết là bởi vì vui (có khi đây lại là lí do biện minh cho sự lười nhẹ^^). Niềm vui cũng không to tát gì cả, như kết quả từ các cuộc thi tụi mình tham gia; gặp mặt hầu như đông đủ nhóm các anh em thân thiết hồi xưa với màn kara hoành tráng; thứ 7 lại được trải nghiệm cảm giác phòng thi (và đặc biệt là trong hoàn cảnh chưa tham gia các buổi học trước), chủ nhật lại tập tành nhảy phờ-lát-mốt với rất nhiều các bạn trẻ, mặc dù cũng có các anh chị lớn tuổi hơn nhưng mình cũng thuộc dạng kha khá tuổi rồi :D; hôm chủ nhật mình còn được tặng một đôi giày màu hồng rất đẹp, mình thích nó; hôm nay chị K đi họp cuối năm học cho Cún con về với kết quả rất tốt, mặc dù 2 chị em cũng ít ác khi đày đọa tinh thần cậu nhóc khi nói rằng bị thi lại :D; sau đó lại được về nhà (mình rất thích cảm giác được về nhà, mãi mãi là vậy).... 
Vì vui nên những điều khác cũng sẽ đến tự nhiên như niềm vui đó thôi. Cuộc sống đầy đủ hương vị để không bao giờ nhạt nhẽo.

(Có nhiều ký ức, nhiều kỷ vật mình giữ mãi và Always Remember Us This Way là bài hát mình đã nghe liên tục 2 năm :) )

nguyên tắc và giới hạn

Giới hạn hay nguyên tắc là những thứ chúng ta tạo ra để làm cơ sở trong giao tiếp và những quyết định của cuộc đời mình.
Sẽ có những khi bạn tự hỏi tại sao chúng ta tạo nó rồi tự cười vào mặt mình một cách ngớ ngẩn như thể nó chẳng liên quan gì đến cuộc đời mình. Cảm xúc đó, khoảnh khắc đó là không sai nhưng chỉ là vào lúc ấy mà thôi. Kỷ luật và nguyên tắc khiến cuộc sống của bạn dễ dàng hơn, chỉ có điều đừng cứng nhắc. Bạn thậm chí có thể phá bỏ những nguyên tắc và giới hạn nếu muốn nhưng hãy thay nó bằng những điều phù hợp hơn. 
Đừng bao giờ vỗ ngực rằng bạn tự do và không hề cứng nhắc bởi những nguyên tắc vì khi bạn làm thế, đó chính là nguyên tắc bạn chọn. 
..... 
(Ngày hôm nay, giới hạn của mình đã bị đụng chạm) 

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?