im lặng

Nếu mỗi điều chúng ta nghĩ, mỗi việc chúng ta làm đều có một chút mảy may đến cảm xúc của người khác thì có lẽ mỗi người đã bớt tổn thương nhau. "Một cơn gió cũng có dáng, có hình; hạt mưa cũng lồng vào chút thì thầm vu vơ" thì huống chi con người với trái tim yếu mềm lại không cảm xúc. Tình yêu cần nhẫn nhịn nhưng không phải sự chịu đựng; cũng có nỗi chịu đựng nào đủ dày vò và nghẹt thở bởi sự im lặng của đối phương.

chúng ta vẫn nghĩ...

Bài viết hôm nay... vẫn là vào cuối ngày, vẫn là về những gì đã qua của những ngày trước. Chính vì đã qua nhưng giờ vẫn còn nhớ nên sẽ vô cùng đáng để viết. Và viết là cách để tôi ghi nhớ, mọi thứ.

Thật ra là vì 2 buổi tối qua cùng xem phim "nhà" (thay vì ở rạp) với 2 nhóc cháu nên cũng được xem là có lý do chính đáng :D Xem phim ở nhà nhưng vẫn được "đầu tư" công phu với các món ăn vặt là xoài, bánh tráng muối tắc khá là ngon và hấp dẫn và tất nhiên là chẳng tốt gì cho sức khỏe cả, nhưng không cần phải quá cứng nhắc khi niềm vui là hữu hạn.

Những ngày vừa qua vẫn là những ngày mình cảm thấy đủ đầy ấm áp và niềm vui từ những con người nhỏ bé xung quanh mình. Đặc biệt nhất là lại được hét hò thoải mái với bạn bè, và còn gì vui hơn khi có người hát chung những bài hát mình thích mà trước giờ hiếm ai hát chung, đã lâu lắm rồi, gần 2 năm rồi. Cảm giác bản thân cô độc hát bài hát chỉ mình thích, chỉ mình biết hát cũng giống như đi ăn chung nhưng khẩu vị chẳng hợp nhau, xem phim chung nhưng tâm hồn chẳng đồng điệu,... vậy. Nên mình rất vui vì ngày hôm ấy, vì nó đến trùng hợp lúc mình muốn  hát, lúc mình muốn giải tỏa :) Chỉ có điều mình chỉ biết hét mà hát không hay lắm nên vô tình lại giúp bạn bè thân thiết của mình vui, vậy nên mình cũng thấy vui. Hôm sau lại nhận được một bức tranh rất có tâm, có hồn từ một cô bạn nhỏ nữa...

Tuần này được về nhà, được gặp Mẹ, 2 nhóc cháu bự và 2 nhóc cháu nhỏ. Nhà mình vui nứt vách, mà tất nhiên người vui nhất chính là Mẹ rồi! Được Mẹ chiêu đãi món sườn kho "tủ" không ở đâu có cả nên mình vui nức (vì cái lí do nghĩ lại buồn cười lắm, Mẹ nói "hôm nay là mùng 1, lẽ ra cho cả nhà ăn chay luôn, nhưng vì cả tháng mới về đây nên cho ăn chay thấy tội lắm!" :D Mình nghe xong mà cười muốn trẹo quai hàm, vừa nghĩ tới lúc Mẹ rất vui mình nhận món quà làm đẹp mình tặng là thấy tất thảy mọi thứ, kể cả những nỗi buồn đều đáng. Nhìn Mẹ mình nhớ tới Cụ Ông rất lớn tuổi rồi nhưng vẫn cầm chiếc nón và một tập hồ sơ, giấy tờ gì đấy để đi xin từng đồng tiền của người đi đường để kiếm sống, rất vất vả mà mình đã gặp lúc đứng chờ ở trạm xe buýt. Nếu có sự đồng cảm, con người sẽ không cần đến tập tài liệu ấy để chứng minh điều gì, sẽ chẳng sợ bị lừa lọc hay gian dối; chỉ cần nhìn bóng dáng con người ấy thôi là đủ rồi. Ở cái tuổi ấy, lẽ ra họ phải được sống trong một gia đình ấm cúng, có con, có cháu quây quần; không cần dư dả, chỉ cần bữa cơm mỗi ngày, những tiếng cười của con, cháu; những lần cho tiền tiêu vặt (mà họ có tiêu gì đâu, cũng để dành lại cho con cháu thôi) in ít của con cháu (nếu có) là đủ rồi.

Có lần tôi đọc đâu đó một câu nói: Cha Mẹ nuôi cả 9 người con một lúc nhưng không một lời than thở, trách móc nhưng 9 người con sau đó lại không nuôi nổi Cha Mẹ của mình. Cuộc sống vốn dĩ có oái oăm, nhưng nếu đã yêu thương thì chẳng cần lý do; nếu không đủ yêu thương thì hãy nghĩ về những điều tốt đẹp của quá khứ mà làm tròn trách nhiệm của mình, để chứng tỏ mình đáng được vay mượn khí trời để sống mỗi ngày.

P/s: Bài hát được phối cảnh từ bộ phim Revolutionary Road do Leonardo DiCaprio và Kate Winslet (đôi bạn thân suốt 20 năm ngoài đời) thủ vai (nhìn diễn viên và màu phim làm mình nhớ đến Inception sẽ chiếu lại tại các rạp trong tháng này).

vibrations




Người ta bảo, có đi qua những ngày nắng mới biết yêu những ngày mưa, tận cùng nỗi đau mới biết đâu là hạnh phúc. Và tôi mượn lời người ta nói để nói về mình hơn một tuần trước, gần một tuần tôi không thể ngủ được bởi những cơn ác mộng và (chắc là) sự khó ngủ. Khi đó, tôi cũng biết cảm giác sợ không ngủ được là như thế nào, nhưng chỉ cần nhắm mắt thôi thì những cơn ác mộng mà chỉ cần chị tôi nghe kể lại chưa hết đã cảm thấy sợ, và khi đó tôi lại sợ ngủ. Cứ sợ không ngủ được rồi lại sợ ngủ khiến đầu tôi mỗi ngày như trái bóng bị thổi căng hết mức. Tôi làm đủ mọi cách trong gần một tuần ấy để bình thường trở lại, từ tinh thần đến vật cảnh xung quanh và đồ ăn, thức uống vì tôi biết nó không đơn thuần chỉ là một vấn đề nhỏ bé tự đến rồi tự đi.
Mọi thứ dần tốt trở lại cho đến giấc ngủ của tối ngày 11/8, tôi chỉ còn mơ một vài thứ mờ ảo mà mình chẳng còn nhớ rõ vào lúc tỉnh dậy nửa đêm. Giấc ngủ tối 12/8 chính là giấc ngủ bình yên nhất tôi có với giấc mơ về người đã mang lại cho tôi sự yêu thương và bình an, cả hai người.
Ngày hôm qua vì một sự việc nhỏ mà tôi đã lục lọi thùng đồ vật cũ suốt từ 5 năm về trước, và thật trùng hợp vì có những đồ vật gắn với người tôi đã mơ về, những cuốn nhật kí, những lá thư viết nhưng không được gửi đi, những tấm hình, những đồ vật kỉ niệm... Nhìn chúng, tôi cảm thấy mình hạnh phúc.
Mọi thứ đều có vẻ tự nhiên theo cái cách mà nó đến.

bước đệm

Khi bạn nhận ra bản thân cần thay đổi một điều gì đó là lúc bạn vui chơi đủ rồi.

LÀ TÔI

cóc con lạc lối

Giữa sự tĩnh lặng của màn đêm, một vài tiếng lách cách trên bàn phím của tôi đã hữu ý khẽ chạm vào nó, như cái sở thích "kỳ lạ" củ...

VÌ SAO BẠN TÌM ĐẾN?